top of page

Chương 23: Bạo Quân Hùng.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Mấy chục người chơi level 1 chạy tới, đội của Thạch Phong náo nhiệt hẳn lên.


“Tên đó đúng là đặc biệt đấy, muốn vào đến nỗi bụng đói ăn quàng rồi kìa, ngay cả gà level 1 cũng nhận, chẳng lẽ hắn không biết ngay cả tinh anh level 2 vào cũng chết hay sao?”


“Mặc kệ hắn, gà thì vẫn là gà, suy nghĩ của gà thì làm sao chúng ta hiểu được.”


Khi nhìn thấy hành động của Thạch Phong, người chơi level 2 xúm lại cười nhạo, ai cũng muốn nhìn hắn mất mặt.


“Tên kia đúng là thú vị nhỉ, chị đây còn chưa chắc đánh thông Rừng Chết Im Ắng, vậy mà hắn còn triệu tập một đám level 1.” Triệu Nguyệt Như nhìn về phía Thạch Phong, khóe miệng hơi vểnh lên, nở nụ cười, trong giọng nói xen lẫn một chút cười nhạo và xem thường.


Bạch Khinh Tuyết cũng nhìn Thạch Phong ở đằng xa, dáng vẻ Thạch Phong rất an ổn tự tin, cũng không vì mọi người cười nhạo mà tức giận, cử chỉ rất chín chắn, một số cao thủ Thần Vực mà cô từng gặp cũng giống như thế. Nhưng cô không hiểu Thạch Phong lấy sự tự tin ở đâu ra, Rừng Chết Im Ắng là phó bản đầu tiên của trấn Hồng Diệp, cũng là lần đầu mọi người tiếp xúc với phó bản của Thần Vực, độ khó khỏi phải bàn cãi, dù là đội tinh anh công hội cũng phải cẩn thận tuyển người. Trái lại Thạch Phong chẳng hề quan tâm, giống như chỉ cần tập hợp cho đủ sáu người là được.


“Có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi, hắn chỉ là người chơi level 1 thì làm sao hạ được Rừng Chết Im Ắng.” Bạch Khinh Tuyết khẽ vuốt mái tóc của mình, trong lòng lại nhớ tới hành động kì lạ của Thạch Phong, vừa xem xét số liệu của người xin gia nhập, “Triệu hoán sư level 2, sức mạnh pháp thuật 28, HP 150, phòng ngự 8, tốc độ di động 4, không đủ tiêu chuẩn, người kế tiếp.”


Sau đó một chú thuật sư bước lên, hết sức căng thẳng chia sẻ thuộc tính cho nữ thần Băng Tuyết – Bạch Khinh Tuyết.


Ở một góc khác, Thạch Phong cũng đang xem số liệu người chơi.


Tuy rằng hắn không giới hạn level, nhưng hắn vẫn có yêu cầu. Người xin gia nhập bên hắn kém hơn bên Bạch Khinh Tuyết rất nhiều, nhưng dù gì cũng là người chơi, chỉ cần không cộng bậy tám điểm thuộc tính lúc đầu là được, cơ hội thông qua Rừng Chết Im Ắng là rất lớn.


Chỉ cần không phải thuẫn chiến sĩ và thủ hộ kỵ sĩ thêm toàn bộ vào sức mạnh, còn có nghề nghiệp vũ khí đừng thêm hết vào nhanh nhẹn là được.


“Đại ca tổ đội tôi với, mặc dù tôi là thủ hộ kỵ sĩ chỉ mới level 1, nhưng đã có một món trang bị Phổ Thông level 0, trên người vẫn còn tám điểm thuộc tính tự do, hoàn toàn có thể thêm điểm dựa theo yêu cầu của đại ca.” Một người tên Khả Nhạc ngước mắt mong đợi nhìn hắn, mở lời thỉnh cầu.


Thạch Phong kinh ngạc, một thủ hộ kỵ sĩ chưa thêm điểm tự do nào mà vẫn lên được level 1, đúng là cực phẩm, lực công kích của thủ hộ kỵ sĩ vốn rất thấp, giết quái cũng không dễ dàng, bình thường phải vào tổ đội giết quái, vì hiệu suất nên phải thêm vài điểm sức mạnh, bằng không thăng cấp sẽ rất chậm.


Thủ hộ kỵ sĩ Khả Nhạc?


“Khả Nhạc… Khả Nhạc.” Thạch Phong nhìn Khả Nhạc, vóc người cao lớn, cơ bắp rõ ràng, cảm thấy tên khá quen, hắn lại trầm tư trong phút chốc, hình như hắn biết một người như vậy.


Đúng rồi, là Bạo Quân Hùng!


Thạch Phong nhớ ra, Bạo Quân Hùng tên là Khả Nhạc, Bạo Quân Hùng là MT đứng đầu của công hội Tinh Thần Huy Hoàng, lúc đầu Bạo Quân Hùng rất thảm bại, bị công hội tam lưu Cánh Cửa Thiên Đường đuổi giết, sau đó mới vào Tinh Thần Huy Hoàng. Từ đó bộc lộ tài năng, từ một MT chủ lực của một đội nhỏ biến thành MT đoàn tinh anh chủ lực, xếp thứ 15 trong nghề thủ hộ kỵ sĩ ở Vương quốc Tinh Nguyệt, nổi tiếng là tấm khiên vững chắc, không ngờ bây giờ Bạo Quân Hùng lại tự chạy tới, cái vẻ ngại ngùng này khác hẳn Bạo Quân Hùng của mười năm sau.


Nhất thời Thạch Phong nảy ra một ý định.


Hiện tại Bạo Quân Hùng vẫn chưa gia nhập Cánh Cửa Thiên Đường, càng chưa gia nhập Tinh Thần Huy Hoàng, nếu có thể đào về thành MT của mình, như vậy sau này vào phó bản chắc hẳn rất thoải mái.


“Đại ca ơi, tôi bảo đảm vào phó bản sẽ tuyệt đối nghe theo mệnh lệnh của anh, anh suy nghĩ đi.” Khả Nhạc van nài.


Thạch Phong suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đường đường là Bạo Quân Hùng, thế mà cũng có lúc ăn nói khép nép như thế chỉ vì một vị trí trong phó bản, nhưng hắn vẫn nhịn được.


Người level 1 tới nơi này đều ôm lòng may mắn, những tiểu đội khác dù level 2 cũng chưa chắc qua được, chớ nói chi là đám gà level 1, nếu có thể vào Rừng Chết Im Ắng, may mắn thì nhặt được một hai món, phát triển về sau thuận lợi hơn nhiều, cả chuyện gia nhập công hội cũng vậy.


“Được, tôi sẽ cho cậu đi.” Thạch Phong trở nên nghiêm túc, “Bất quá cậu cũng biết, mang một đám người level 1 cũng chẳng dễ dàng gì, nếu tôi dẫn cậu vượt qua được phó bản, cậu lại cầm trang bị chạy sang đội khác, thế thì tôi đã uổng công rồi.”


Thạch Phong nói xong câu đó, nhất thời một đám level 1 quăng qua ánh mắt như bị bắt nạt, lẽ nào ngươi không phải là gà level 1 ư?


Thạch Phong cũng mặc kệ mấy người đó nghĩ gì, nói tiếp: “Tôi chỉ muốn một đội ổn định, cho dù yếu cũng được, nhưng ổn định là điều kiện đầu tiên, nếu cậu vẫn muốn vào thì phải chuẩn bị nhé, gọi cậu lúc nào thì cậu phải đến ngay, đừng vì chuyện khác mà từ chối, vậy lựa chọn của cậu thế nào?”


Mọi người nghe Thạch Phong nói vậy, cả đám đều im lặng.


Ý của Thạch Phong rất rõ ràng, nếu như muốn gia nhập thì sau này không thể bỏ đi, càng không thể gia nhập công hội.


Tất cả mọi người đều hiểu rằng, vào công hội là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công.


Hiện tại bọn họ không đủ điều kiện để vào một công hội tốt, cho nên mới chạy đến đây tìm vận may, hi vọng kiếm được một hai món trang bị, nói không chừng có thể gia nhập, cho nên không thể vì một lần vào phó bản mà tự cắt đứt con đường vào công hội của mình được.


Khả Nhạc cũng không ngờ Thạch Phong sẽ đưa ra yêu cầu như thế, quả thực rất hà khắc, bất quá cũng hợp tình hợp lý. Muốn bồi dưỡng bạn cũng không dễ, bạn mạnh rồi thì xoay lưng bỏ đi thì ai chịu chứ, mà khi Thạch Phong nói ra những lời này vẫn thiếu tính thuyết phục.


Lúc này Hắc Tử đứng dậy, nổi giận đùng đùng nói: “Chỉ bằng tụi bay, một đám gà con này, hiện tại muốn vào phó bản cũng khó huống gì mơ mộng vào công hội kiếm lợi ích, nghĩ mình là cao thủ ư, hay coi chúng ta là kẻ ngốc.”


Khả Nhạc đang do dự thì cảm thấy cao thủ Hắc Tử nói rất đúng, ngay cả trên người Hắc Tử có ba món Thanh Đồng cũng ở đây thì một con gà như cậu lấy gì để oán hận.


“Cám ơn đại ca cao thủ chỉ điểm, em sẽ nỗ lực làm tốt công việc của mình.” Khả Nhạc nhìn về phía Hắc Tử, vội vã nói cảm ơn.


Được Khả Nhạc cảm ơn, còn nói cậu là cao thủ, Hắc Tử hơi khó chịu, cậu chẳng phải là cao thủ gì, nhưng bị người ta nói vậy càng làm cậu muốn trở thành cao thủ thực sự ở Thần Vực.


“Hắc Tử, làm tốt lắm!” Thạch Phong bật ngón tay cái.


Không ngờ Bạo Quân Hùng lại bị Hắc Tử thuần phục, hơn nữa còn sùng kính gọi Hắc Tử là đại ca.


Hắc Tử cảm thấy hồ đồ luôn, vẫn chưa hiểu mình đã làm gì đáng giá để Thạch Phong khích lệ như vậy, nhưng cậu vẫn rất vui vẻ, ít nhất là Thạch Phong biết cậu đã làm một việc giỏi, tuy rằng cậu không biết mình vừa làm cái gì.


Lại qua hơn mười phút, cuối cùng Thạch Phong cũng gom đủ sáu người, có thể bắt đầu vào phó bản rồi.


Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥







Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page