top of page

Chương 22: Không giới hạn.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Càng ngày càng có nhiều người chơi đi qua chỗ náo nhiệt bên kia, chỗ Thạch Phong đang đứng tự dưng trở nên rất trống trải.


“Anh Phong, tôi không nhìn nhầm chứ, hay là tôi đang nằm mơ?” Hắc Tử xoa xoa con mắt của mình, không xác định hỏi.


Thạch Phong không có gì để nói, chỉ cười khổ, ba người nhìn về phía đám đông đang tụ tập.


Người tới không phải ai khác, chính là thần tượng của Hắc Tử, nữ thần Băng Tuyết – Bạch Khinh Tuyết. Một thân áo giáp màu bạc hoa lệ, tôn vinh vóc người hoàn mĩ của cô rõ rệt nhất, cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp tự nhiên, khí chất lạnh lùng như tuyết, con gái khi nhìn thấy đều thấy rung động, chớ nói chi là một đám đàn ông. Lúc này cả đám người chơi đều nhìn chằm chằm vào khe ngực trí mạng của Bạch Khinh Tuyết, chảy nước miếng ròng ròng.


Thạch Phong không thừa nhận cũng không được, Bạch Khinh Tuyết là người đẹp nhất mà hắn từng gặp, vóc người, khí chất hoàn mỹ nhất, các ngôi sao nữ cũng không sánh nổi.


Mà hai người đứng cạnh Bạch Khinh Tuyết, Thạch Phong cũng rất quen thuộc, từng nhìn thấy trên tin tức và tivi, đều là cao thủ vang dội ở Thần Vực.


Một người là mỹ nữ tuyệt sắc – Triệu Nguyệt Như, nếu như nói Bạch Khinh Tuyết sở hữu vóc dáng cùng dung mạo hoàn mĩ, thì Triệu Như Nguyệt liền sở hữu vóc dáng và dung mạo nảy nở như ma quỷ làm người ta ghen ghét. Mọi cử động đều toát ra khí chất làm người ta mê hoặc, thêm bộ áo choàng màu đỏ rực trên mình, trước ngực lộ ra mảng da thịt trắng như tuyết. Còn vĩ đại hơn Bạch Khinh Tuyết nữa, nét quyến rũ hoang dã, để vô số đàn ông nhìn không nháy mắt, hận không thể xông lên, mà vuốt ve ôm ấp.


Nhưng nếu như bạn thật làm như vậy, thì chúc mừng bạn, bạn nhận được một tấm vé thông thẳng tới địa ngục.


Bởi vì ngực lớn não nhỏ, câu này không áp dụng được lên Triệu Nguyệt Như. Cô có một tên gọi khác ở Thần Vực là Ma nữ Phi Viêm, lý do có tên gọi này, là do dùng những thi thể người chơi nam chất đống mà có.


Nhớ lại, từng có một tên hội trưởng của công hội lớn đùa giỡn cô ấy, kết quả là cái công hội mười mấy ngàn người này liền đi đời nhà ma, tên hội trưởng xui xẻo bị Triệu Nguyệt Như đuổi giết, bị giết trở về level 0, chuyện này mới coi như kết thúc, từ đấy mới có tên gọi Ma nữ Phi Viêm.


So với nữ thần Băng Tuyết và Ma nữ Phi Viêm, cô gái bên cạnh là nữ mục sư Hiểu Nguyệt không nổi bật bằng, nhưng dung mạo thanh tú cùng kỹ thuật tốt, cũng nằm trong bảng xếp hạng mục sư top 100 ở vương quốc Tinh Nguyệt.


Hai mỹ nữ tuyệt sắc với một cô gái xinh xắn, để Rừng Chết Im Ắng có thêm một khung cảnh rực rỡ, mấy trăm người chơi đều vây quanh hai bên, muốn làm quen ba người này, đáng tiếc ba cô không thèm để ý đến.


“Chị Nguyệt Như, những người này thật đáng sợ, chúng ta trở lại luyện cấp có được không?” Hiểu Nguyệt nhỏ giọng nói.


“Hiểu Nguyệt à, em đừng sợ, có Khinh Tuyết ở đây, những tên đàn ông đáng ghét này, cho dù cho bọn hắn mười lá gan, bọn họ cũng không dám lại đây.” Triệu Nguyệt Như hếch hếch bộ ngực ngạo nghễ, cười duyên nói.


Bạch Khinh Tuyết không nói gì, chỉ gật gật đầu, hoàn toàn không để vào mắt những tên đàn ông hèn mọn đang chảy nước miếng thành dòng này.


“Tuy rằng quái Tinh Anh rơi ra đồ tốt, nhưng Rừng Chết Im Ắng có xác suất ra sách kỹ năng cao hơn, nếu chúng ta không đánh ra thêm mấy bản sách kỹ năng, về sau thăng cấp sẽ rất chậm.” Bạch Khinh Tuyết thấp giọng giải thích.


Triệu Nguyệt Như cũng gật đầu đồng ý, tuy ba người các cô giết nhiều quái Tinh Anh, nhưng rơi ra rất ít sách kỹ năng, đến bây giờ họ vẫn không học được ba kỹ năng mỗi người nữa, thực sự ảnh hưởng đến việc phát huy thực lực và hiệu suất đánh quái.


“Đội hiệu suất cao nhất đánh Rừng Chết Im Ắng đây, còn thiếu buff máu và MT, 3 đợi 3.” Thạch Phong chỉ nhìn mấy lần, rồi gào to.


Tuy Bạch Khinh Tuyết và Triệu Nguyệt Như xác thực rất mê người, thế nhưng Thạch Phong không phải là thanh niên non nớt, hắn từng gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp, đặc biệt là khi hắn trở thành đội trưởng của U Ảnh, không thiếu mỹ nữ chủ động đến bên người hắn. Như Bạch Khinh Tuyết và Triệu Nguyệt Như, thì nhìn một chút thưởng thức là được rồi, hắn không mơ với tới những cô gái này được đâu, bây giờ làm chính sự mới là ưu tiên hàng đầu.


Nhưng Thạch Phong la lên cũng không được ai đáp lại, thậm chí không có một người chơi nào liếc mắt nhìn hắn một cái. Tất cả đều hết sức chăm chú thèm thuồng nhìn chằm chằm ba người phe Bạch Khinh Tuyết, ngay cả Hắc Tử cũng không ngoại lệ, con mắt đều suýt chút nữa rơi ra ngoài.


Thạch Phong thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục gọi người.


“Con mẹ nó, cái thằng ngu này, cứ to mồm làm cái gì, mày tưởng mày gào như vậy sẽ có người cùng mày vào phó bản chịu chết hả?”


“Thằng level 1 cút ngay, đừng quấy rầy anh mày ngắm gái đẹp.”


Không ít người chơi biểu hiện sự bất mãn, hai mỹ nữ cực phẩm đến rồi, không đi làm quen thì thôi, mẹ nhà nó còn làm ồn ào, lỡ may dọa sợ con gái người ta chạy mất thì làm sao bây giờ.


“Người kia thật thú vị, dĩ nhiên có thể khiến nhiều người có địch ý với hắn như vậy, lẽ nào trước đó hắn làm ra chuyện rất thiếu đạo đức nào đó sao?” Hiểu Nguyệt cười hì hì, đôi mắt cong cong như hình trăng lưỡi liềm, chỉ vào Thạch Phong mà nói.


Triệu Nguyệt Như đứng cạnh liếc mắt nhìn một cái, cảm thấy Thạch Phong bình thường không có gì lạ, hơn nữa trang bị cũng chả ra sao, vốn cô đang được mọi người lấy lòng, nhất thời khinh thường nói: “Nhất định là muốn gây chú ý cho chúng ta, mới thế, chúng ta đừng để ý tới hắn, mau nhanh tổ đội đủ ba người đánh phó bản đi.”


Đàn ông muốn thu hút sự chú ý của các cô quá nhiều, có cách nào mà cô chưa từng thấy chứ, cũng không ngạc nhiên gì về chiêu trò này của Thạch Phong, trái lại còn thấy phiền.


Bạch Khinh Tuyết không có phát biểu ý kiến, chỉ là khi liếc mắt nhìn Thạch Phong, cảm thấy Thạch Phong mang đến cho cô một cảm giác kì lạ. Một loại khí chất bị che dấu, đặc biệt là thanh gỗ như bị thiêu cháy bên hông Thạch Phong, đều khiến cô đặc biệt lưu ý.


“Khinh Tuyết, cậu làm sao vậy?” Triệu Nguyệt Như khó hiểu nhìn Bạch Khinh Tuyết, không hiểu Bạch Khinh Tuyết vì sao liên tục nhìn chằm chằm vào Thạch Phong nhìn chẳng có gì lạ cả.


“Không có gì, có lẽ là ảo giác của tôi, chúng ta vẫn là nhanh nhận người vào phó bản đi.” Bạch Khinh Tuyết khẽ lắc đầu, không nhìn nữa thanh gỗ như bị thiêu cháy bên hông Thạch Phong nữa.


Vốn tiểu đội của Thạch Phong đã đang rất khó khăn để nhận người, bởi vì một câu nói của Triệu Nguyệt Như, không còn ai quan tâm tiểu đội của Thạch Phong nữa, dù trong đội có một cao thủ.


Nhìn hàng dài mấy trăm người trước đội của Triệu Nguyệt Như, Thạch Phong lộ vẻ mặt rất bất đắc dĩ, họ tới không đúng lúc mà.


“Anh Phong, bằng không chúng ta cũng qua đấy đi.” Hắc Tử chẳng biết xấu hổ đề nghị.


“Cút! Cậu coi anh là cái gì?” Thạch Phong trực tiếp lườm nguýt Hắc Tử, cái thằng này quá vô sỉ, thấy sắc quên bạn, trái lại Tịch Mịch Như Tuyết không tệ lắm, thành thành thật thật đứng tại chỗ, chỉ là xem vài mắt, than thở mấy lần rồi không nhìn nữa, còn giúp hắn gọi người.


Hắc Tử bị Thạch Phong giáo huấn, liền không dám nói nữa, chỉ có thể yên lặng nhìn, rất ước ao nhìn những người chơi đang xếp hàng kia.


Đã qua hơn mười phút, Thạch Phong vẫn tuyển không được một người, Bạch Khinh Tuyết cũng không tuyển được ai, tiểu đội Thạch Phong là bởi vì không có người đến, mà tiểu đội Bạch Khinh Tuyết là bởi vì số liệu của người chơi đăng kí không đạt tiêu chuẩn, hai bên một cái trên trời một cái dưới đất.


Thạch Phong hết cách, cũng không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, thời gian của hắn rất quý giá, đành phải tuyển bừa rồi.


“Đội hiệu suất đánh Rừng Chết Im Ắng, có cao thủ dẫn đội, một lần thông qua, không giới hạn level, tuyển buff máu và MT, 3 đợi 3.” Thạch Phong vốn muốn tìm một ít người chơi lâu năm, nhưng giờ không có cơ hội, chỉ có thể tùy tiện nhận người rồi, người chơi level 2 không phải là rất nhiều, thế nhưng người chơi đi đầy đường đều là level 1, không tin không tuyển được người.


Nhưng lời nói của Thạch Phong, dẫn đến rất nhiều ánh mắt khinh bỉ của người chơi quăng tới.


Vì gây chú ý, cũng không thể nói như thế nha!


Hiện tại người chơi level 2 có mặt tại đây có đến mấy chục người, ai cũng nói Rừng Chết Im Ắng không thể thông qua, mà Thạch Phong nói không giới hạn level, chẳng khác gì đang nói, chỉ cần một mình hắn thì có thể đánh thông Rừng Chết Im Ắng ư, điều này có thể sao?


Nhưng Thạch Phong không rời đi, vẫn thu hút một số người chú ý, chỉ chốc lát liền có một đống người chơi level 1 chạy tới báo danh.


Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥







Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page