Chương 24: Địa ngục gào thét.
- Thị Phương Thảo Trần
- 13 thg 2, 2023
- 6 phút đọc
Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023
Tuy rằng tiểu đội của Thạch Phong đã tuyển đủ người, nhưng những người chơi level 2 đứng xem trò vui đều nở nụ cười.
Không phải bởi vì Thạch Phong mời toàn người chơi level 1, mà là các chức nghiệp mà Thạch Phong tổ đội, khiến người ta cười to.
“Tên gà này thật ghê gớm, tôi bội phục hắn rồi, quả thực đang muốn tiểu đội đi chịu chết nha.”
“Tôi rất đồng tình với vị cao thủ kia, lại đi cùng cái đội như vậy, còn đồng ý để hắn ta làm đội trưởng.”
Người chơi level 2 ở xung quanh đều bắt đầu nghị luận, không ít người đều ôm bụng cười ha ha.
“Lấy lòng mọi người.” Triệu Nguyệt Như hơi nhíu mày, liếc nhìn Thạch Phong rồi quay đầu đi, trong lòng có chút khó chịu, trước đây cô tới chỗ nào đều là tiêu điểm của tất cả mọi người, hôm nay ngược lại hay rồi, tất cả mọi người đều quan tâm tới cái tên tay mơ Thạch Phong này, tuy rằng đều là cười nhạo, nhưng cũng là tiêu điểm nha.
“Được rồi Nguyệt Như, chúng ta cũng nhanh lên một chút tìm đủ người đi, lãng phí thời gian sẽ để người chơi khác bắt kịp đó.” Bạch Khinh Tuyết tuy rằng có cảm giác Thạch Phong là một cao thủ, nhưng từ đẳng cấp, đến tuyển người… từ các phương diện suy tính, cách biệt quá xa đối với cao thủ. Vốn có ý nghĩ muốn mời Thạch Phong gia nhập công hội của các cô, hiện tại đã không còn, Phệ Thân Chi Xà các cô chỉ tuyển cao thủ.
“Biết rồi.” Triệu Nguyệt Như quay đầu nhìn về phía người chơi kiếm sĩ trước mắt, có chút giận chó đánh mèo, trực tiếp nói: “Số liệu cũng không tệ lắm, đáng tiếc chúng ta không tuyển kiếm sĩ.”
Nhất thời kiếm sĩ nọ có chút cạn lời, sao gã không hiểu ý của Triệu Nguyệt Như chứ, gã lập tức quay đầu trừng mắt về phía Thạch Phong, ánh mắt mang hận.
Mà Thạch Phong không biết gì lúc này đang mở cửa Rừng Chết Im Ắng.
Hệ thống: Mời lựa chọn độ khó.
Hệ thống: Phổ Thông, Khó Khăn, Địa Ngục.
Thạch Phong không nói hai lời liền lựa chọn Địa Ngục, đường hầm vận chuyển vào Rừng Chết Im Ắng lập tức biến đổi, từ màu xám bạc đã biến thành màu đen kịt, đồng thời còn có thể nhìn thấy một cái đầu lâu lúc ẩn lúc hiện còn há to miệng.
Cùng lúc đó, các thành viên của tiểu đội Thạch Phong đều nhận được một thông báo.
Hệ thống: Đã lựa chọn Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục, sau khi chết trừng phạt tăng 100%.
Nhất thời sắc mặt đội viên đều trắng bệch, trừng phạt tử vong tăng 100%, khác nào đang nói nếu chết trong phó bản, liền mất 20% EXP, phải nỗ lực một hai giờ mới có thể bù đắp lại lượng kinh nghiệm này đó.
“Anh Phong, anh chọn sai rồi, chúng ta chẳng phải là đánh phó bản Phổ Thông sao?” Hắc Tử cấp vội vàng đi tới nhỏ giọng nhắc nhở.
“Không sai nha, là cấp Địa Ngục, không xuống cấp Địa Ngục thì tôi tới nơi này làm gì?” Thạch Phong tức giận nói.
Xác suất rơi ra bản vẽ rèn đúc cực thấp, nếu như là cấp Phổ Thông, Người Sói Ferro chỉ có 1% xác suất rơi ra, cấp Khó Khăn cũng mới 5%, chỉ có Địa Ngục mới là 30%, tuy rằng mỗi ngày đều có thể vào cấp Phổ Thông không hạn chế, thế nhưng đâu rảnh có thời gian đánh, mà mỗi ngày chỉ có thể vào năm lần cấp Khó Khăn, vẫn không dễ rơi đồ, Địa Ngục là mỗi ngày một lần, đồng thời cũng có hi vọng nhất.
“Phong… anh Phong, anh đang nói cái gì? Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục, anh nhìn xem đội ngũ của chúng ta, thông qua cấp Phổ Thông cũng là vấn đề, chứ nói gì là cấp Địa Ngục.” Hắc Tử hoảng rồi, trước đó cậu đã thấy mấy cái tiểu đội Tinh Anh bị giết chết thoát ra ở đây, theo lời bọn họ thì quái vật của Rừng Chết Im Ắng mạnh phi thường, chỉ số thông minh cực cao, không đạt level 4-5 căn bản đánh không lại, vì lẽ đó đều lựa chọn từ bỏ.
Hiện tại chỉ bằng những con gà như họ xuống phó bản cấp Địa Ngục, vậy thực sự là xuống địa ngục rồi.
“Yên tâm đi, không có chắc chắn, tôi sẽ không làm đâu.” Thạch Phong khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vai Hắc Tử, tự tin nói.
“Được rồi, chúng ta vào đi thôi.”
Thạch Phong đi đầu đi vào trước, sau đó Hắc Tử cũng đi theo vào, mà Tịch Mịch Như Tuyết vẫn luôn cắm đầu, chuẩn bị đi vào con đường tối tăm đó.
Ba người còn lại thì do dự rất lâu.
“Chúng ta cũng vào đi thôi, cao thủ đều đi vào, chúng ta những con gà level 1 này còn có cái gì không nỡ bỏ? Lại nói chúng ta xuống Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục, kể ra cũng quang vinh.” Khả Nhạc nói ra.
Hai người khác cảm giác có đạo lý, cũng đi theo vào rồi.
Mà tiểu đội của Bạch Khinh Tuyết hoàn toàn yên tĩnh, hết thảy người chơi level 2 ở đây đều sững ra hết, không phải khiếp sợ mà là như bị sét đánh, tiểu đội tinh anh level 2 không qua được cả cấp Phổ Thông, mà một tiểu đội lấy nguời chơi level 1 làm đội trưởng, lại dám tiến vào Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục.
“Khinh Tuyết, tôi không nhìn lầm chứ, đó là cấp Địa Ngục phải không?” Triệu Nguyệt Như hỏi.
Bạch Khinh Tuyết gật gật đầu, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú thật lâu vào đầu lâu lúc ẩn lúc hiện trước cửa, nét mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Tên kia nhất định là thẹn quá hóa giận rồi, cho rằng đằng nào cũng không thông qua Rừng Chết Im Ắng cấp Phổ Thông, liền đánh cấp Địa Ngục, chốc nữa bọn họ liền chết ra cho coi.” Triệu Nguyệt Như cười ha hả.
“Chúng ta không thời gian hóng chuyện, đã đủ người rồi, chúng ta cũng đi đi.”
Bạch Khinh Tuyết đi trước một bước đến cửa phó bản Rừng Chết Im Ắng, chỉnh độ khó trở về cấp Phổ Thông, nếu như đánh thông cấp Phổ Thông, thì sau đó liền đánh Rừng Chết Im Ắng cấp Khó Khăn.
Bên trong phó bản Rừng Chết Im Ắng là một mảnh rừng cây u ám, thỉnh thoảng có một luồng gió lạnh thổi qua, khiến lông tơ trên người dựng đứng lên run cầm cập, mà trên bầu trời dày đặc mây đen, trong tầng mây đó có sấm rung chớp giật, phảng phất như ngày tận thế.
Tiểu đội Thạch Phong, ngoại trừ Thạch Phong đứng bên trong phó bản cách cửa ra vào xa một chút, những người khác đều đứng núp ở cửa ra vào phó bản, không dám nhúc nhích, rất sợ dẫn con tiểu quái nào đó ra diệt sạch cả đội.
“Anh Phong, sao tôi cứ cảm thấy phía sau lưng rét căm căm.” Hắc Tử rất lo lắng nói.
“Hắc Tử, cậu cần phải có khí chất của một cao thủ chứ, vậy mới có khả năng trở thành cao thủ, không phải là cấp Địa Ngục thôi sao, chẳng qua là IQ cao hơn một chút, cách chiến đấu phức tạp hơn một ít, công kích, phòng ngự và lượng máu nhiều hơn thôi, đúng rồi, quái vật nhiều hơn nữa, còn lại không còn gì khác biệt.” Thạch Phong suy nghĩ một chút, cảm thấy không còn gì để bổ sung
Nhất thời tất cả mọi người trong tiểu đội đều quăng ánh mắt khinh bỉ.
Vào phó bản chênh lệch một điểm HP hay một điểm công phòng, đã có thể khiến đoàn diệt rồi, Thạch Phong thì hay lắm, nói qua loa như vậy. Đã thế cái gì mà IQ cao hơn một chút chứ, bọn họ đã từng đánh nhau với quái vật trong Thần Vực rồi, IQ cao hơn chút đỉnh thôi, vẫn với công phòng và máu như cũ, nhưng thực lực sẽ tăng lên một hai lần.
“Được rồi, được rồi, đừng để ý những chuyện nhỏ nhặt này, tôi chuẩn bị giảng giải hướng dẫn thông qua phó bản này, các cậu cần phải nghe cẩn thận, không làm được là sẽ không còn mạng đâu.” Thạch Phong xua tay, chuẩn bị bắt đầu giảng giải hướng dẫn phó bản.
Đột nhiên, trong rừng cây u ám thổi qua một trận gió mạnh, những tán cây không ngừng lay động.
“Gàooooo!”
Trận gió lốc qua đi để lại một tiếng thét, vang vọng toàn bộ Rừng Chết Im Ắng, vô số loài chim muông sợ hãi bay tán loạn khắp nơi.
Đám Hắc Tử bị tiếng thét ấy dọa ngốc.
Bọn họ chỉ là thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi, không có trải qua đau khổ gì, càng chưa từng có trải nghiệm mài giũa giữa ranh giới sự sống và cái chết, lần đầu nghe tiếng hét kinh khủng như vậy, còn dọa người ta chết khiếp hơn tiếng hổ gầm ấy chứ.
“Chúng ta cần chú ý tiếng thét đó đấy.” Thạch Phong lúc này từ tốn nói.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa Địa Ngục và Khó Khăn chính là cái tiếng thét này.
Mặc dù không có tên gọi cụ thể, các người chơi nghe qua tiếng thét này trở về đều sẽ gọi nó là địa ngục gào thét.
Thông tin Donate > Số tài khoản BIDV: 67010001050853 Số tài khoản Timo: 8007041050850 TRAN THI PHUONG THAO Số MOMO: 03999811119 Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥ |
Bình luận