Chương 36: Địa Tinh Nguy Hiểm.
- Thị Phương Thảo Trần
- 4 thg 4, 2023
- 8 phút đọc
Đã cập nhật: 10 thg 4, 2023
Rời khỏi Rừng Chết Im Ắng, tiểu đội Thạch Phong lập tức chạy nhanh tới hang núi Ám Nguyệt.
Giai đoạn hiện nay rất nhiều người chơi đều lên tới level 2, ngoại trừ đánh phó bản Rừng Chết Im Ắng, thì ở dòng suối Khâu Lăng giết Báo Săn, Hổ Con level 2. Chỉ có số ít cao thủ mới tới hang núi Ám Nguyệt level 4 để thăng cấp. Nhưng khi đẳng cấp của mọi người tăng lên, hang núi Ám Nguyệt không bao lâu nữa cũng sẽ bị chiếm lĩnh.
Mất hơn một giờ mới trở lại hang núi Ám Nguyệt, quả nhiên giống với suy đoán của Thạch Phong.
Một ít tiểu đội tinh nhuệ không hứng thú với phó bản, đang ở bên ngoài hang núi đánh Người Đầu Chó Du Tẩu level 4. Những tiểu đội tinh nhuệ này đều có thân thủ không tồi, một lần lùa hai ba con, thuẫn chiến sĩ cản phía trước, không cho Người Đầu Chó tiếp cận chức nghiệp tầm xa và mục sư. Mục sư trị liệu ở hậu phương không ngừng tăng máu, miễn cưỡng giữ được mạng thuẫn chiến sĩ, những người khác điên cuồng công kích. Sau khi giết xong thì thuẫn chiến sĩ chỉ còn chút máu, lượng MP của mục sư tốn hơn một phần ba, buộc phải ngồi xuống ăn uống nghỉ ngơi.
Tuy nhiên đánh quái như thế tiêu hao không ít, nhưng tiền lời lại ổn áp, ba con Người Đầu Chó tuôn ra hai đồng tệ cùng một ít khoáng thạch.
Trong Thần Vực chỉ có tiểu quái level 3 trở lên mới có thể rơi xuống sách kỹ năng, và trang bị Thanh Đồng. Tuy xác suất chỉ có một phần mười ngàn, nhưng vẫn đủ để khiến cho người chơi chạy theo như vịt. Hiện tại trang bị Thanh Đồng rất đáng tiền, chớ nói chi là còn có sách kỹ năng. Có những thứ này hấp dẫn, dù có nguy hiểm chút chút, vẫn sẽ có cao thủ hướng về phía mục tiêu này.
Thạch Phong nhìn mấy lần, xoay người đi về hướng sâu trong hang núi Ám Nguyệt.
Thành viên khác trong tiểu đội đối mặt hang núi Ám Nguyệt không biết gì hết nên rất hồi hộp. Thực tế khi nhìn thấy khắp núi đồi đầy là quái vật level 4, hô hấp có chút dồn dập, chẳng qua Hắc Tử rất chi bình tĩnh khi nhìn đám Người Đầu Chó level 4 này, dù sao lúc trước giết mấy trăm con, không giống đội viên khác có vẻ rất căng thẳng vì lần đầu tiên đối mặt, thản nhiên đi theo Thạch Phong vào sâu trong thung lũng.
Mấy tiểu đội tinh nhuệ đánh Người Đầu Chó ở ngoài chứng kiến tiểu đội Thạch Phong đi vào sâu trong thung lũng, lấy làm kinh ngạc, không nghĩ tới tiểu đội mới đến to gan như vậy.
Hang núi Ám Nguyệt bây giờ có cực ít người chơi, chưa bị khai phá triệt để, Người Đầu Chó trong hang núi rất nhiều. Càng đi sâu vào trong hang núi, Người Đầu Chó cũng càng nhiều, thậm chí có hơn mười con Người Đầu Chó tụ tập thành một đám. Ở đó đánh quái quá nguy hiểm, hơn nữa mỗi lần ít nhất phải đối mặt bốn năm con Người Đầu Chó, lỡ may chết trước nó, cái gì cũng không chiếm được.
Đáng tiếc bọn họ không biết rằng, Thạch Phong điên cuồng hơn tưởng tượng của họ nhiều.
Thạch Phong không những đi sâu vào hang núi, mà đi vào nơi trọng yếu của hang núi Ám Nguyệt. Ở đấy có một điểm đánh quái không tệ, không chỉ có số lượng rất nhiều, thời gian nảy sinh con mới nhanh, quan trọng nhất là xác suất sản xuất ra khoáng thạch cao.
Vì hiểu rất rõ hang núi Ám Nguyệt, Thạch Phong tự nhận mình là thổ thần của hang núi Ám Nguyệt cũng không nói chơi. Những địa điểm nào có quái vật gì, quái vật ấy có bao nhiêu con, thời gian nảy sinh con mới bao lâu. Thời điểm này ở kiếp trước, Thạch Phong tốn kha khá thời gian nghiên cứu, nhằm mục đích cam đoan tốc độ tiểu đội đánh quái, muốn tiểu đội cá nhân tăng địa vị ở U Ảnh lên.
Cuộc sống thật thú vị, hành động Thạch Phong vì U Ảnh ở kiếp trước, lại trợ giúp mình bây giờ, giúp tiểu đội mình xây dựng có thể thăng cấp nhanh chóng, đồng thời cũng có thể đảm bảo lượng khoáng thạch thu vào.
Dọc đường đi theo lối nhỏ đầy đá vụn, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện bốn, năm con Người Đầu Chó level 4, nhưng trước mặt tiểu đội Thạch Phong có trang bị tốt, quả thực đối phó chúng chỉ mất thời gian chứ không lo lắng gì.
Bất kể lượng máu hay phòng ngự của thủ hộ kỵ sĩ Khả Nhạc hiện tại, đều có thể ung dung chặn đòn bốn con Người Đầu Chó, mục sư trị liệu Tên Lười Ngủ Gật không phí khí lực gì có thể duy trì tánh mạng của Khả Nhạc tại mức 80% trở lên, nếu lùa quái, Tịch Mịch Như Tuyết đã đủ dẫn về, những người khác chỉ cần điên cuồng công kích. Một kiếm tùy tiện của Thạch Phong có thể tạo thành hơn trăm thương tổn, Hắc Tử phóng một mũi Ám Ảnh Tiễn cũng đạt tới 88 điểm tổn thương, quả thực quá đơn giản.
Chỉ chốc lát thôi, toàn bộ năm con Người Đầu Chó bị giải quyết, mạnh hơn tiểu đội tinh nhuệ phía ngoài không chỉ một bậc.
Thạch Phong nhặt vật liệu đá và khoáng thạch rơi xuống lên, rồi tiếp tục xâm nhập hang núi Ám Nguyệt.
Một đường đi về phía trước, tốn hơn một giờ, tiểu đội Thạch Phong mới đi đến một ngọn núi cao trăm thước, bao quanh ngọn núi đều là Địa Tinh Du Tẩu, không còn là Người Đầu Chó. Những Địa Tinh Du Tẩu này cầm cái xẻng nhỏ trên tay, không ngừng đào móc khoáng thạch ở núi lớn, cũng không thiếu Địa Tinh Giám Sát tay cầm roi tuần tra xung quanh.
“Anh Phong, quái ở đây quá nhiều, chúng ta phải ở chỗ này đánh quái ư?”
Hắc Tử nhìn một vòng, trong lòng khẽ run, hắn phát hiện vùng núi rộng lớn trước mắt có tối thiểu mấy trăm con Địa Tinh Du Tẩu, thêm mấy con Địa Tinh Giám Sát level 5, so sánh với hơn mười con Người Đầu Chó bên ngoài, nơi này quả thực chính là chiến trường.
Khả Nhạc cũng nuốt nước miếng một cái, lo lắng nói: “Đội trưởng, không phải tôi khoe khoang, tôi có thể kháng được sáu bảy con là cực hạn rồi, nhiều như vậy tôi thật sự ăn không tiêu.”
Không riêng gì Hắc Tử và Khả Nhạc, những người khác cũng rất lo lắng, ngọn núi lớn này đều là Địa Tinh Du Tẩu, hơn nữa những Địa Tinh Du Tẩu này cách nhau rất gần. Chỉ cần không cẩn thận dẫn sai một bước, thì phải đối mặt mấy trăm con quái vật level 4, như thế đáng sợ hơn một con cấp Lãnh Chúa nhiều.
“Tôi biết các cậu gánh không được, nhưng là ai lại bảo các cậu đi kháng mấy trăm con Địa Tinh rồi hả?” Thạch Phong liếc mắt mọi người, hắn rất rõ ràng trình độ tiểu đội là như thế nào. Một lần đối phó mười con không sai biệt lắm là cực hạn rồi, làm sao có thể đi đối phó mấy trăm con.
Mấy trăm con quái level 4 xông lên, dù người chơi level 10 cũng xong đời.
Chẳng qua có câu nói hay, đánh không lại chạy còn không thoát sao?
Điểm nhanh nhẹn của hắn cao tới hơn 30 điểm, có thêm đôi giày cấp Thanh Đồng, tốc độ di chuyển nhỉnh hơn Địa Tinh level 4, hoàn toàn có thể thả diều Địa Tinh. Lại để Hắc Tử dùng ra kỹ năng tuyệt sát Địa Ngục Liệt Diễm, hiệu suất đánh cao hơn đánh từng con nhiều.
Sau đó Thạch Phong nói kế hoạch cho mọi người, nói cho Hắc Tử thời cơ tốt, phát huy hiệu quả Địa Ngục Liệt Diễm tối đa, những người khác chỉ phụ trách công kích Địa Tinh còn ít máu.
Sau khi Thạch Phong chọn vị trí tốt, tiện tay cầm một cục đá, ném tới Địa Tinh Giám Sát cách đó không xa.
Vừa tiếp cận 20 mét, Địa Tinh Giám Sát mà bắt đầu kêu to, khiến rất nhiều Địa Tinh Du Tẩu xung quanh chú ý, đầu tiên Thạch Phong chờ một lát, ưu tiên né tránh Địa Tinh Giám Sát, để Địa Tinh Du Tẩu xung quanh không ngừng tập trung lại.
Khi tập trung hơn 30 con, Thạch Phong xoay người chạy về hướng khác, sau đó ném viên đá nhỏ đập trúng một con Địa Tinh Giám Sát khác, con Địa Tinh Giám Sát đấy đồng dạng rống to, dẫn theo hơn hai mươi tên cấp dưới đuổi giết Thạch Phong.
Một lần lùa hơn sáu mươi con quái, Thạch Phong còn chưa vừa ý, bắt đầu chạy quanh núi lớn lùa quái, không đến năm phút đồng hồ, sau lưng Thạch Phong đã xuất hiện mấy trăm con Địa Tinh Du Tẩu và hơn mười con Địa Tinh Giám Sát, chạy dọc chạy xuôi đuổi theo Thạch Phong không tha.
Đáng tiếc Thạch Phong có trang bị quá tốt rồi, tốc độ cao hơn những Địa Tinh này ít nhất 30%, tăng thêm Thạch Phong có kỹ thuật hơn người và khả năng khống chế, muốn chơi đám Địa Tinh này thế nào thì chơi thế đó.
“Hắc Tử chuẩn bị phóng chiêu.” Thạch Phong nhìn Hắc Tử phía xa, nhắc nhở.
“Được rồi.” Hắc Tử cũng kích động không thôi, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng pháp thuật quần công, cũng không biết hiệu quả như thế nào.
Ngón tay Hắc Tử không ngừng vẽ vời ở giữa không trung, nguyên một đám văn tự pháp thuật lóe sáng xuất hiện, hình thành ma pháp trận chói mắt, khí thế mênh mông cuồn cuộn vô cùng.
Vào lúc Hắc Tử nói ra âm tiết cuối cùng, cả vùng đất lắc lư, ngọn lửa màu xanh biếc phóng lên trời, cắn nuốt toàn bộ đại quân Địa Tinh, thành từng mảnh hơn một trăm thương tổn toát ra, năm giây thời gian vừa vặn làm mấy trăm Địa Tinh lãnh đủ hơn hai trăm thương tổn, thanh máu chỉ còn lại chưa đầy một nửa.
Song, mục tiêu của đám Địa Tinh này cũng cải biến, không còn là Thạch Phong, mà là Hắc Tử.
Thạch Phong bỗng dừng bước lại, rút ra Thâm Uyên Giả, xông tới.
Phong Lôi Thiểm!
Phong Lôi Thiểm level 4 không chỉ có CD ngắn đi một đoạn, khoảng cách công kích cũng tăng lên tới 15×3 mét, gần như bao trùm đại quân Địa Tinh.
Ba tia chớp xẹt qua đại quân Địa Tinh, ba sát thương 120 điểm xuất hiện, cắn nuốt những điểm máu cuối cùng của Địa Tinh, số ít Địa Tinh còn sống cũng mau chóng được Khả Nhạc giữ chặt, Tịch Mịch Như Tuyết xông lên một cái Toàn Phong Trảm, tất cả biến mất.
Toàn bộ mấy trăm con Địa Tinh chết đi, tuôn vật phẩm ra đầy đất.
Mà điểm kinh nghiệm EXP của tất cả mọi người càng điên cuồng tăng trưởng, chuỗi dài cộng hơn mười điểm EXP liên tục, nhìn hoa cả mắt.
Viu một tiếng, Hắc Tử lên tới level 3.
“Quá sướng rồi!” Hắc Tử hưng phấn hô to.
“Đây mới là bắt đầu, chờ lát nữa chúng nó đổi mới.” Thạch Phong cười nói, “Chúng ta nhanh nhặt đồ rơi xuống đi.”
Lập tức mọi người bắt đầu lu bù công việc lên, mấy trăm con Địa Tinh rơi đồ, ngay cả sáu người ai cũng đi nhặt, cũng bận rộn mất nửa ngày.
Ngay lúc vừa nhặt xong, một con Địa Tinh lái xe cực lớn đột nhiên xông ra, con Địa Tinh này có sắc mặt đỏ bừng, tức giận vô cùng, trực tiếp chạy về hướng tiểu đội Thạch Phong.
“Không hay rồi, đó là Địa Tinh Nguy Hiểm, tản ra mau!” Thạch Phong chứng kiến Địa Tinh lái xe kia, hô gấp.
Bình luận