top of page

Chương 35: Trước ngạo mạn sau cung kính (3)

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Nhìn Bạch Khinh Tuyết mỉm cười tự tin, Thạch Phong đã đang âm thầm cười trộm.


Lông cừu mọc trên thân cừu, muốn kiếm tiền tự nhiên là kiếm người có nhiều tiền. Mà công hội nhất lưu Phệ Thân Chi Xà là lựa chọn tối ưu không thể nghi ngờ.


Theo tư liệu mà Thạch Phong biết, công hội Phệ Thân Chi Xà đã chinh phục qua hơn mười game online. Nhưng khi Thần Vực xuất hiện, dẫn tới giới game online náo động, được vinh danh là thế giới thứ hai của nhân loại, làm những công ty game online khác dồn dập đóng cửa, sau đó vô số tập đoàn tài chính lớn điên cuồng khó hiểu nhào vào đầu tư Thần Vực. Bồi dưỡng công hội của mình, kiến thiết thế lực của bản thân, muốn thành lập địa vị của mình trong thế giới tài chính giả lập. Phệ Thân Chi Xà tự nhiên cũng tiến vào Thần Vực, muốn chia một chén canh với vô số tập đoàn sở hữu tài sản khổng lồ kia.


Hơn nữa Phệ Thân Chi Xà không riêng mảng tài chính khổng lồ, bối cảnh cũng rất cứng. Thành viên trong trò chơi là cao thủ hơn ngàn người, tên tuổi một ngàn người này vang dội trong Thần Vực vô cùng, được gọi là Quân Đoàn Đồ Thần. Cũng bởi vì một ngàn cao thủ này tồn tại, mới giúp Phệ Thân Chi Xà thành lập một đế quốc giả lập không nhỏ, thống trị hơn tám mươi thành phố có tổng nhân khẩu khoảng mười triệu trong Thần Vực, là bá chủ một phương ở Thần Vực.


Độ ảnh hưởng của Phệ Thân Chi Xà thời kỳ toàn thịnh trải rộng bản đồ tương đương với nguyên một vương quốc Tinh Nguyệt, mà thời điểm toàn thịnh của U Ảnh chỉ mới nắm giữ mười thành phố chưa tới triệu người mà thôi. Tính ra địa vị đã tương đương một nhà nước trong hiện thực rồi, cho nên Phệ Thân Chi Xà mạnh mẽ thế nào khó có thể diễn tả rõ được.


Phải biết vương quốc Tinh Nguyệt không tính là nhỏ trong số mấy trăm vương quốc tại Thần Vực, nằm giữa bảng xếp hạng, từ đó có thể thấy được Phệ Thân Chi Xà lợi hại ra sao.


Công hội vừa mạnh mẽ vừa giàu có như vậy, Thạch Phong sao không muốn hợp tác cho được, chỉ là hợp tác với Bạch Khinh Tuyết mạo hiểm quá lớn. Bạch Khinh Tuyết nắm giữ rất nhiều tình báo về Thần Vực, dù sao thân phận không bình thường, không thể không cẩn thận. Vì lẽ đó hắn mới cố ý lộ ra một ít sơ hở, đặc biệt là cách điều chế thuốc Tăng Sức Mạnh sơ cấp, từ đó quan sát biểu hiện của Bạch Khinh Tuyết.


Chỉ có điều nhìn tình huống bây giờ, đã đúng như theo kỳ vọng của Thạch Phong.


“Cô đã nói như vậy, cái giá tôi muốn không cao, hai mươi ngân tệ.” Thạch Phong rất lạnh nhạt nói.


Hiện tại hai mươi ngân tệ tương đương toàn bộ tài sản của một công hội nhỏ, đối với công hội cỡ trung cũng là cắt da cắt thịt. Dù có đoàn đội trăm người cày tiền, cũng phải cần thời gian hai đến ba ngày mới có thể tích góp đủ, mà thu nhập từ việc đánh Rừng Chết Im Ắng cấp Phổ Thông một lần chỉ có một hai ngân tệ. Chẳng qua hắn cảm thấy cái giá này rất hợp lý, phó bản Rừng Chết Im Ắng rất đặc thù, chỉ cần có thể qua cửa, thì giúp đánh hạ cơ sở vững chắc cho sau này.


Nghe được Thạch Phong há miệng liền muốn hai mươi ngân tệ, Triệu Nguyệt Như cũng hít một hơi lạnh, suýt nổi giận nhảy dựng lên, trừng mắt Thạch Phong, cả giận nói: “Sao anh không đi cướp đi, thế nhanh hơn đấy.”


“Nếu như đi cướp có thể cướp được nhiều tiền như vậy, tôi cũng đi làm.” Thạch Phong cười nói, “Cô phải biết, đây là Rừng Chết Im Ắng, bên trong có lượng lớn sách kỹ năng cho người chơi học tập, để người chơi nâng cao thực lực nhanh chóng, nếu như có thể sớm thông qua Rừng Chết Im Ắng, sẽ giúp ích rất lớn cho phát triển sau này.”


“Anh… anh không thể ra giá thấp hơn sao, hai mươi ngân tệ... Phệ Thân Chi Xà chúng tôi cũng không thể lập tức lấy ra nhiều tiền như vậy.” Triệu Nguyệt Như ảm thấy căm ghét Thạch Phong triệt để, nhưng nghĩ đến tầm quan trọng của Rừng Chết Im Ắng, vẫn chịu thua thương lượng.


“Thật sự không thể hạ giá, nếu như các cô không bằng lòng, thì tôi có thể cân nhắc hợp tác cùng công hội khác.” Thạch Phong khăng khăng, hắn đã ra giá rất thành ý với Bạch Khinh Tuyết, nếu như không được chỉ có thể suy xét Liên Minh Thích Khách. Liên Minh Thích Khách cũng giàu có hào phóng, trước đó mua lại tấm khiên Thanh Đồng level 5, chịu chi hơn hai mươi ngân tệ mà.


“Tôi biết rồi, hai mươi ngân tệ cũng được, nhưng chúng tôi cần thời gian xoay sở, dù sao phạm vi thế lực của Phệ Thân Chi Xà chúng tôi không ở phụ cận thành Bạch Hà, mà là Vương thành Tinh Nguyệt. Ở phụ cận thành Bạch Hà không có nhiều thành viên Phệ Thân Chi Xà, cho tôi thời gian một ngày, đây là bảy ngân tệ tiền đặt cọc. Sau một ngày lại cho anh mười lăm ngân tệ bồi thường.” Bạch Khinh Tuyết cũng không nghĩ đến Thạch Phong giở công phu sư tử ngoạm, sót cả ruột với hai mươi ngân tệ. Nhưng đánh thông Rừng Chết Im Ắng quá quan trọng, nhất định phải nhanh chóng qua được, cũng biết ngân tệ thời kỳ đầu càng đáng giá, vì lẽ đó cho thêm chút lãi.


“Được rồi, đây là bản đồ rừng cây Rừng Chết Im Ắng, cộng thêm các vấn đề cần phải chú ý khi đánh BOSS.”


Thạch Phong cũng biết lời Bạch Khinh Tuyết nói là sự thật, muốn một hơi lấy ra hai mươi ngân tệ không dễ dàng, không thể so với Liên Minh Thích Khách sở hữu thế lực tập trung tại thành Bạch Hà, tài chính dư dả hơn Bạch Khinh Tuyết nhiều. Lập tức gửi một phần bưu kiện cho Bạch Khinh Tuyết, bên trong là giới thiệu Rừng Chết Im Ắng cặn kẽ, lấy thực lực của nhóm Bạch Khinh Tuyết chắc hẳn ung dung thông qua cấp Phổ Thông.


Nhận được hướng dẫn Rừng Chết Im Ắng, Bạch Khinh Tuyết nhìn sơ qua, trong lòng thầm giật mình.


Không nghĩ tới Rừng Chết Im Ắng đáng sợ như vậy, chỉ là lối đi đã có ba mươi sáu ngã rẽ, mà ba mươi ba ngã rẽ đều là đường chết, còn có một con Du Hiệp Bóng Đêm thường xuyên tập kích, giới thiệu chiêu thức và thời gian phóng thích kỹ năng của BOSS cũng kĩ càng. Xác thực giá trị vượt xa hai mươi ngân tệ. Nếu như phái người dò đường, phải bỏ ra cái giá lớn hơn hai mươi ngân tệ nhiều.


Nhất thời cách nhìn của Bạch Khinh Tuyết về Thạch Phong lại thay đổi. Cảm giác Thạch Phong không đơn giản, tuyệt đối là một đại cao thủ. Chỉ có đại cao thủ mới có thể nhận thức sâu sắc về phó bản như thế, nhưng trong trí nhớ của cô, không tìm được ai giống Thạch Phong, lại là đại cao thủ kiếm sĩ.


“Ba ngày sau Phệ Thân Chi Xà chúng tôi chuẩn bị hạ phó bản đoàn đội hai mươi người đầu tiên – nghĩa địa Ám Nguyệt level 5, không biết anh có hứng thú đến hay không?” Đôi mắt đẹp của Bạch Khinh Tuyết nhìn về phía Thạch Phong, đưa ra lời mời đánh phó bản đoàn đội chung. Cô đã tán đồng thực lực Thạch Phong, nếu như hạ phó bản đoàn đội level 5 có Thạch Phong, biết đâu sẽ dễ dàng hơn chút.


Hắc Tử đứng bên trừng to mắt, phục Thạch Phong sát đất luôn. Không nghĩ tới Thạch Phong lợi hại như vậy, thu phục nữ thần nhanh và gọn, còn khiến nữ thần chủ động mời cùng đánh phó bản. Đây là vinh dự lớn đến nhường nào, bao nhiêu đàn ông nằm mộng cũng muốn đánh phó bản cùng Bạch Khinh Tuyết nha.


Chỉ là Triệu Nguyệt Như nghe thấy vậy, tâm trạng càng xấu. Thạch Phong chẳng qua là một người chơi bản close-beta mà thôi, cùng lắm là thể nghiệm sinh hoạt Thần Vực rõ hơn mấy ngày, hiểu khá rõ Rừng Chết Im Ắng thôi, nhưng phó bản đoàn đội hai mươi người là mới xuất hiện. Thạch Phong căn bản không có khả năng biết trước cái gì, đã thế Thạch Phong không phải là cao thủ lợi hại, gọi hắn đến thì ích lợi gì chứ, sao lại lãng phí một vị trí như vậy.


Thạch Phong nghĩ nghĩ, phó bản đoàn đội hai mươi người thật sự rơi ra nhiều vật phẩm tốt. Đặc biệt là nghĩa địa Ám Nguyệt ra rất nhiều trang bị ngon cho kiếm sĩ, thuộc tính trang bị phó bản cao hơn đánh BOSS dã ngoại nhiều, chẳng qua hắn lại không gom đủ được hai mươi đội viên, đi cùng Bạch Khinh Tuyết một chuyến cũng không tệ.


“Được, nhưng để cho tôi mấy cái vị trí, còn có trang bị chức nghiệp kiếm sĩ và bản thiết kế rèn đúc, nhất định phải ưu tiên cho tôi.” Thạch Phong gật đầu đồng ý.


“Anh không biết khiêm tốn chút à?” Triệu Nguyệt Như giận dữ nhìn về phía Thạch Phong, cảm thấy Thạch Phong hơi quá đáng. Khinh Tuyết mời người khác, thì họ sẽ không nói hai lời đồng ý ngay, thậm chí không muốn trang bị luôn ấy chứ. Thạch Phong ngược lại thì hay rồi, không chỉ chen vào đội, còn muốn được ưu tiên trang bị, không hề khách khí một chút nào.


Bạch Khinh Tuyết không nghĩ tới Thạch Phong khác người như thế, không làm bộ chút nào, muốn cái gì nói ra cái nấy, ngược lại cũng thú vị. Lập tức liếc mắt nhìn đội viên sau lưng Thạch Phong, tuy rằng nhìn trình độ kỹ thuật không cao, nhưng trang bị cũng ổn, miễn cưỡng có thể cùng đánh phó bản đoàn đội hai mươi người, thế nên đồng ý rồi: “Có thể, chúng ta thêm bạn đi, đến lúc đó rồi liên hệ.”


“Liên hệ tôi trước mấy tiếng khi chuẩn bị vào phó bản đi, tôi sẽ đến đúng giờ.” Thạch Phong chấp nhận lời mời kết bạn từ Bạch Khinh Tuyết.


Sau đó đội Thạch Phong rời khỏi ao đầm nhỏ, đi về hang núi Ám Nguyệt.


Khi đi ngang qua phó bản Rừng Chết Im Ắng, Thứ Tâm của Liên Minh Thích Khách đột nhiên gọi Thạch Phong lại.


“Anh Dạ Phong, nhìn anh thế này làm tôi suýt chút nữa không nhận ra, không nghĩ tới anh lại quen biết nhân vật lớn như nữ thần Băng Tuyết, sau này đừng quên tôi nha.” Thứ Tâm bước lên phía trước nói đùa.


“Làm sao như thế được, tôi và cô Bạch chỉ là bèo nước gặp nhau thôi.” Thạch Phong cười nói.


“Anh Dạ Phong quá khiêm tốn rồi, bằng thực lực của anh, tuyệt đối có tư cách làm bạn của nữ thần Băng Tuyết, dù sao đều là cao thủ cùng một cấp độ.” Thứ Tâm cho rằng Thạch Phong rất khiêm tốn, không hổ là đại cao thủ, khí độ bất phàm, gã càng là muốn kết bạn, “Liên Minh Thích Khách bọn tôi chuẩn bị vào Rừng Chết Im Ắng, không biết anh Dạ Phong có hứng thú không? Đương nhiên cho anh tùy chọn trang bị.”


“Cậu Thứ Tâm đây khách khí quá, chẳng qua tại hạ còn có chuyện quan trọng, lúc khác có cơ hội nhất định đi.” Thạch Phong uyển chuyển nói lời từ chối.


Thứ Tâm nói vô cùng lớn tiếng, người chơi xung quanh đều nghe rõ ràng.


Vốn tưởng rằng Thạch Phong chỉ là dân mới gà mờ, được nữ thần gọi đi chỉ nhờ may mắn, thế nhưng Thứ Tâm của Liên Minh Thích Khách cũng muốn kết bạn cùng Thạch Phong, thế là thế nào?


Liên Minh Thích Khách ở là công hội lớn trong khu vực xung quanh thành Bạch Hà, huống hồ Thứ Tâm là phó đoàn trưởng đoàn đội tinh nhuệ. Đại nhân vật như thế sẽ không có liên hệ gì với người bình thường mới đúng, thế nhưng lại muốn kết bạn với Thạch Phong, mà Thạch Phong còn từ chối, quá khó hiểu mà.


Nếu như nói Thạch Phong là gà mờ, ai cũng sẽ không tin, hẳn có ẩn tình gì đấy trong việc này.


Mọi người suy đoán Thạch Phong nhất định là cao thủ ở ẩn nào đó, chỉ là người chơi bình thường không biết thôi, bằng không thì sao từng nhân vật tiếng tăm lại muốn kết bạn với Thạch Phong chứ.


“Lão đại Thiên Võng, Thứ Tâm thế mà lại muốn kết bạn với tên gà mờ kia, tôi đang nằm mơ hả.” Bất Ngữ Hạ Dạ ngây dại, Thạch Phong này thực sự là tên gà mờ bọn họ đã gặp sao?


Lúc bấy giờ trong lòng Thiên Võng Huy Huy cảm giác rất khó chịu, vốn còn ôm hi vọng ảo tưởng, bây giờ bị đại nhân vật Thứ Tâm đánh nát toàn bộ. Thạch Phong không phải gà mờ, tuyệt đối là cao thủ, đứng như lời Tịch Mịch Như Tuyết nói, thậm chí còn lợi hại hơn. Có thể theo Thạch Phong, tương lai khẳng định tiền đồ vô lượng ở Thần Vực, mà bọn họ lại đuổi người ta đi… bỏ lỡ cơ hội kết bạn với cao thủ.


“Lão đại, hay là chúng ta đi nhận sai, cao thủ khẳng định rộng lượng, biết đâu sẽ tha thứ chúng ta thì sao, chúng ta cũng có thể ôm bắp đùi cao thủ rồi.” Nhất Chiến Đáo đề nghị.


Bất Ngữ Hạ Dạ gật gật đầu, vô cùng tán thành.


Ngay lúc đoàn đội Thạch Phong đi đến lối ra, đám người Thiên Võng Huy Huy chạy tới.


“Cao thủ đại ca, ban nãy chúng ta có chút hiểu lầm, chúng tôi xin lỗi anh, hi vọng anh có thể tha thứ chúng tôi vô tri. Đây là một ngân tệ coi như tâm ý của chúng tôi, hi vọng cao thủ đại ca có thể nhận lấy.” Thiên Võng Huy Huy hoàn toàn không giữ dáng vẻ cao ngạo lúc trước, cười đùa làm lành nói.


Bất Ngữ Hạ Dạ và Nhất Chiến Đáo cũng thành khẩn xin lỗi liên thanh, muốn đi đánh quái cùng Thạch Phong.


“Nếu như các người không có chuyện gì khác, xin mời tránh ra, tôi còn có việc, không có thời gian lãng phí với các người.” Thạch Phong nói xong cũng xoay người rời đi, hắn hoàn toàn không để bụng hành vi của đám người Thiên Võng Huy Huy. Nhưng bảo hắn dẫn theo đám người Thiên Võng Huy Huy ấy hả, không có cửa.


Tịch Mịch Như Tuyết chỉ lặng lặng nhìn đám Thiên Võng Huy Huy trước mặt, bình thản lắc đầu, sớm biết có ngày hôm nay sao lúc trước còn như thế?


Nhìn thấy Tịch Mịch Như Tuyết theo Thạch Phong rời đi, Bất Ngữ Hạ Dạ bĩu môi, chua xót bảo: “Xùy, có gì đặc biệt, sau này tôi cũng có thể trở thành cao thủ như thế.”


Chỉ có Thiên Võng Huy Huy biết, Tịch Mịch Như Tuyết sau này nhất định thăng quan tiến chức, đã không còn là người của một thế giới với bọn họ nữa rồi.


Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥


Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page