Chương 33: Trước ngạo mạn sau cung kính (1)
- Thị Phương Thảo Trần
- 14 thg 2, 2023
- 7 phút đọc
Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023
Hiểu Nguyệt xuất hiện đã làm mọi người kinh sợ.
Hiểu Nguyệt là ai, người chơi ở đây đều biết, dù sao cũng là đồng đội của nữ thần, vẻ ngoài bản thân cũng thanh thuần đẹp đẽ, đủ khiến mọi người nhớ kỹ.
Nhưng mà đường đường là một vị cô gái xinh đẹp trẻ trung lại đi hẹn một tên gà, còn khó tin hơn là... người hẹn tên gà mơ kia không phải bản thân cô, mà là nữ thần Bạch Khinh Tuyết.
Bạch Khinh Tuyết là ai?
Giới game online công nhận là nữ thần Băng Tuyết, vô số con nhà giàu đều muốn làm quen, thậm chí có con nhà giàu tuyên bố, chỉ cần Bạch Khinh Tuyết bằng lòng đi ăn tối với gã, liền cho triệu điểm tín dụng, nhưng là kết quả chỉ có một chữ.
Cút!
Tên con nhà giàu ấy đương nhiên rất tức giận, thế là nghĩ cách phải trả thù, muốn chiếm được Bạch Khinh Tuyết. Nhưng không qua mấy ngày, tên con nhà giàu đó liền trợn tròn mắt, bởi vì cha gã đột nhiên biến thành nghèo rớt mồng tơi, tất cả sản nghiệp công ty đều trở thành đồ của người khác sau một đêm, ông nhà giàu sau khi biết chuyện là do đứa con mình gây sự thì suýt chút nữa đánh chết gã.
Từ nay về sau mọi người mới biết Bạch Khinh Tuyết đáng sợ, nhưng sau chuyện này người hâm mộ của Bạch Khinh Tuyết càng nhiều hơn, bởi vì Bạch Khinh Tuyết thật sự như là nữ thần trong truyền thuyết, thần thánh không thể xâm phạm.
Mà nữ thần bây giờ lại chủ động hẹn tay mơ này, làm sao có thể không khiến người ta khiếp sợ.
Vào giờ phút này mọi người cũng không có tâm thái cười nhạo, chỉ có đố kị và khó chịu, chỉ là một tên gà mờ thì có tài cán gì, dĩ nhiên có thể cùng nói chuyện với nữ thần.
“Con mẹ nó, tên kia là chó ngáp phải ruồi hả, tôi đây đẹp trai thế này, nữ thần còn không nói với tôi một câu, hắn dựa vào cái gì?”
“Anh đây đẹp trai nhà giàu, cũng là cao thủ Thần Vực, tại sao nữ thần không tìm mình hỏi thăm chứ? Chẳng lẽ là mình quá đẹp trai xuất sắc, nữ thần vẫn thích kiểu tầm thường hơn chút?”
“Nhất định là nữ thần muốn hiểu rõ tình hình phó bản cấp Địa Ngục, cho nên mới tìm hắn, không nghĩ tới gà mờ cũng có phúc lợi này, sớm biết tôi cũng đi một chuyến Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục rồi.”
Tất cả mọi người nghị luận sôi nổi, trừng mắt Thạch Phong, lòng đầy coi thường và đố kị với Thạch Phong, hận không thể bóp chết hắn ngay.
“Lão đại Thiên Võng, tôi không có nghe lầm chớ, tên gà mờ kia lại được nữ thần mời, nhất định là tôi nghe nhầm rồi.” Bất Ngữ Hạ Dạ nhéo mặt mình, ngơ ngác nói.
“Không nghe nhầm, chắc là nữ thần có chuyện gì muốn hỏi, hắn chỉ là số may mà thôi.” Thiên Võng Huy Huy cao ngạo nhận định Thạch Phong là nhờ may mắn, bằng không sao giải thích Thạch Phong có thể nói chuyện với nữ thần.
Nhất Chiến Đáo đứng bên cũng gật đầu, rất tán thành cách nhìn của Thiên Võng Huy Huy.
Bạch Khinh Tuyết là sự tồn tại cao ngời ngời buộc bọn họ ngưỡng vọng, căn bản không phải là người cùng một thế giới, ngay cả việc có thể có mặt đồng thời tại Rừng Chết Im Ắng với Bạch Khinh Tuyết, bọn họ đã cảm thấy rất may mắn, chớ nói chi là có thể cùng nói chuyện.
Vào lúc tất cả mọi người đều cho rằng Thạch Phong nhất định sẽ hấp tấp đồng ý, thì Thạch Phong trả lời làm mọi người bất ngờ.
“Không rảnh, tôi không có hứng thú.” Thạch Phong nói xong rồi xoay người rời đi, căn bản không quan tâm Hiểu Nguyệt trước mặt, lại càng không quan tâm lời mời của Bạch Khinh Tuyết.
Hiện tại hắn đã có bản thiết kế trong tay, chỉ thiếu khoáng thạch, Áo Giáp Thủ Bị xuất hiện càng sớm, thu nhập sẽ càng cao, nếu như bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, thì phải tổn thất một số tiền lớn. Nên bây giờ hắn không có tâm trạng nhàn nhã đi nói chuyện phiếm với người khác, nhất định phải mau mau chế tạo ra Áo Giáp Thủ Bị, giải quyết tiền nợ sắp đến hạn trước mắt.
Hắc Tử vốn đang kích động không nói nên lời, có thể tiếp xúc gần gũi nữ thần, kết quả nghe Thạch Phong trả lời, suýt chút nữa để cậu phát điên, không hiểu trong óc Thạch Phong suy nghĩ kiểu gì, lại dám từ chối.
Không riêng gì Hắc Tử trợn tròn mắt, ngay cả Hiểu Nguyệt đều sững sờ. Lần đầu gặp phải người con trai như vậy, từ chối lời mời của chị Khinh Tuyết. Bao nhiêu người cầu có lời mời này đều cầu không tới nha, lẽ nào tên này là thằng đầu gỗ.
“Đi thôi, đứng đó sững sờ làm gì đấy?” Thạch Phong phát hiện không có ai theo hắn rời đi, quay đầu hỏi đội viên chôn chân tại chỗ của mình.
“Anh Phong, là nữ thần Băng Tuyết mời đó, anh không suy nghĩ lại hả?” Hắc Tử sắp điên rồi, mở miệng nhắc nhở, đồng thời trong lòng không ngừng khẩn cầu Thạch Phong đồng ý mau mau.
“Tôi nói tôi không có thời gian.” Nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của Hắc Tử, Thạch Phong phì cười. Hắc Tử cái gì cũng tốt, chính là thấy sắc quên bạn không thay đổi.
Lúc này Bạch Khinh Tuyết cùng Triệu Nguyệt Như đi tới, Bạch Khinh Tuyết một thân áo giáp màu bạc trắng trở thành tiêu điểm của Rừng Chết Im Ắng không thể nghi ngờ, tất cả mọi người đều chảy nước miếng nhìn chăm chú vào thân thể hoàn mỹ của Bạch Khinh Tuyết.
Không ai từng nghĩ đến, Bạch Khinh Tuyết sẽ đích thân ra mặt.
Mọi người càng ghen ghét Thạch Phong hơn.
“Anh yên tâm, tôi sẽ làm không lãng phí nhiều thời gian của anh, để bồi thường, tôi có thể cho anh một cái trang bị Thanh Đồng.” Bạch Khinh Tuyết nhìn Thạch Phong khoảng cách gần, phát hiện Thạch Phong quả nhiên không giống những người khác, tuy tướng mạo bình thường, nhưng mang lại một loại cảm giác bình tĩnh trầm ổn, đồng thời còn tỏa ra luồng khí chất sát phạt nhàn nhạt, phải trải qua vô số cuộc chiến sinh tử mới có thể dưỡng thành.
“Khinh Tuyết.” Triệu Nguyệt Như kinh ngạc, không nghĩ tới Bạch Khinh Tuyết để ý Thạch Phong đến vậy, nhất thời nhìn về phía Thạch Phong bình thường không có gì đặc biệt, chân mày nhíu lại, trong lời nói mang theo ý xem thường, “Tên đáng ghét này có khi không xứng với một cái trang bị Thanh Đồng, nhiều nhất giá trị một món đồ rác thôi.”
Vốn mời Thạch Phong đi qua nói chuyện, đã là nể mặt Thạch Phong rồi, kết quả Thạch Phong không chỉ không cảm động mà còn từ chối. Nếu đổi thành những người khác được mời, đã sớm chủ động chạy tới lấy lòng, đây chính là lần đầu cô gặp phải một người con trai như vậy. Cho nên liền nhận định Thạch Phong nhất định là có mưu đồ khác, ấn tượng về Thạch Phong ngày càng kém.
“Trang bị Thanh Đồng thì không cần, trang bị Thanh Đồng bản thân tôi vẫn phải có.” Thạch Phong hơi giận, vốn là không dám khen tặng ma nữ này, không nghĩ đến ma nữ này còn chủ động gây sự với hắn nữa. Mà hắn cũng không phải đất sét, muốn nắn thế nào thì nắn.
Đôi mắt đẹp của Triệu Nguyệt Như quan sát Thạch Phong, nhất thời nở nụ cười nhạt, cười ra vẻ tôi đều biết hết: “Rõ ràng rất muốn lại mạnh miệng, Khinh Tuyết, tên này chẳng thành thật đâu.”
“Nguyệt Như!” Bạch Khinh Tuyết tức giận lạnh lùng nhìn qua, ra hiệu Triệu Nguyệt Như không nên quá đà, dù sao cũng là các cô chủ động, hiện tại chế nhạo người khác không tốt tí nào.
Triệu Nguyệt Như chu mỏ một cái, nhìn về phía Thạch Phong, ưỡn ngực, không thể cãi lời mà xoay đầu đi.
“Xin lỗi, cái trang bị này thành quà nhận lỗi vậy.” Bạch Khinh Tuyết lấy ra một cái thắt lưng Thanh Đồng level 0 cho kiếm sĩ, muốn giao dịch cho Thạch Phong, muốn bóc qua chuyện này.
Thạch Phong nhìn thấy Bạch Khinh Tuyết có thành ý như thế, cũng không từ chối. Nếu như hắn từ chối thì chứng minh hắn là một người đàn ông không phóng khoáng, đồng thời cũng sẽ để lại ấn tượng không tốt về mình cho Bạch Khinh Tuyết.
Với lại thắt lưng cấp Thanh Đồng, hắn thật sự không có, không cần thì phí.
“Thôi đi ba ơi, chị đây còn tưởng rằng anh bản lĩnh lớn bao nhiêu, quay qua quay lại chẳng phải vẫn lấy à.” Triệu Nguyệt Như ở một bên nhỏ giọng châm chọc, trong lòng tiếc cái trang bị Thanh Đồng kia.
Tiểu đội các cô thật vất vả đánh chết một con Tinh Anh hiếm mới lấy được cái trang bị đó, hiện tại cho Thạch Phong được hời, tên Thạch Phong này thật quá đáng ghét.
Thạch Phong khẽ cau mày, bị khinh bỉ như thế, ai cũng chịu không được, dù Thạch Phong là một người trọng sinh cũng không thể.
“Nếu cô Bạch đã cho tôi một trang bị Thanh Đồng, tôi cũng trả lễ lại, vật nhỏ này xem như đáp lễ đi.”
Thông tin Donate > Số tài khoản BIDV: 67010001050853 Số tài khoản Timo: 8007041050850 TRAN THI PHUONG THAO Số MOMO: 03999811119 Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥ |
Bình luận