top of page

Chương 32: Lời mời kinh diễm.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Trước sảnh phó bản Rừng Chết Im Ắng, người chơi đi lại tấp nập, lúc này đều vây ở cửa phó bản.


Bởi vì các đoàn đội tinh anh của công hội lớn tại trấn Hồng Diệp đều đã đến rồi, hơn nữa các đoàn tinh anh này đang chuẩn bị khiêu chiến Rừng Chết Im Ắng. Những đoàn đội này mạnh hơn tiểu đội tinh anh tự do quá nhiều, trên người thuần một sắc trang bị Phổ Thông, thậm chí còn có trang bị Thanh Đồng.


“Đó là Bất Động Như Sơn – MT chính của Thiên Đường Chi Quan, không nghĩ tới gã sẽ đến đây, khẳng định lần này Rừng Chết Im Ắng sẽ bị đánh thông rồi.”


“Hừ, Thiên Đường Chi Quan tính là gì, chỉ là công hội tam lưu thôi, chú nhìn đằng kia kìa, phó đoàn trưởng Thứ Tâm – đoàn tinh anh của Liên Minh Thích Khách đều tới, còn có thủ hộ kỵ sĩ bên cạnh anh ta tên là Chiến Phách, kỵ sĩ xếp thứ năm trong Liên Minh Thích Khách, lợi hại hơn Bất Động Như Sơn nữa.”


Các người chơi túm tụm nhau nghị luận dồn dập, rất coi trọng các công hội lớn. Dù sao trong đó có hơn mười công hội lớn nhỏ, nổi danh nhất phải kể tới công hội nhị lưu hàng đầu là Liên Minh Thích Khách, sau đó là công hội tam lưu Thiên Đường Chi Quan, còn lại đều là các công hội không biết tên. Chỉ có điều cũng không thể khinh thường mấy công hội nhỏ được, bởi vì đằng sau mỗi công hội đều có một studio. Người chơi trong studio cũng là cao thủ được tuyển chọn vào đấy, người chơi bình thường không so bì được.


Các công hội vì muốn thành lập danh tiếng ở trấn Hồng Diệp, nên đánh thông phó bản Rừng Chết Im Ắng xuất hiện đầu tiên ở trấn Hồng Diệp thành lựa chọn tốt nhất. Vì thế các công hội chuẩn bị kỹ càng, trước đó bỏ ra nhiều tài chính mua trang bị và thuốc, rồi còn mua tình báo về Rừng Chết Im Ắng nữa, hoàn toàn tự tin với việc đánh thông Rừng Chết Im Ắng.


“Lão đại Thiên Võng, đoàn công hội kia có trang bị hoa lệ quá, Rừng Chết Im Ắng lần này chắc chắn bị đánh thông rồi.” Mục sư Bất Ngữ Hạ Dạ tỏ ra hơi buồn bã.


Du hiệp Thiên Võng Huy Huy khoanh tay trước ngực, khẽ gật đầu, trong lời nói mang theo một tia bất đắc dĩ: “Ai có thể nghĩ tới Rừng Chết Im Ắng khó như vậy, chúng ta chưa nhìn thấy BOSS đã bị diệt đoàn rồi, kết quả tiểu đội như chúng thành trinh sát cho mấy công hội hết.”


“Cao thủ công hội có gì đặc biệt, lão đại, không phải chúng ta không đủ kỹ thuật, mà là cái phó bản này thật đáng sợ, yêu cầu trang bị quá cao.” Thuẫn chiến sĩ Nhất Chiến Đáo cũng bĩu môi, xem thường nói. Trong lòng vẫn kinh thường những cao thủ công hội kia, nhận định không thể qua cửa là do vấn đề trang bị.


“Đúng đó lão đại, nếu như tiểu đội chúng ta cũng có trang bị như thế, Rừng Chết Im Ắng sớm đã bị chúng ta đánh thông qua đầu tiên.” Bất Ngữ Hạ Dạ tự tin nói.


Nói tới vào phó bản, Bất Ngữ Hạ Dạ nghĩ tới tiểu đội của Thạch Phong, mặt vui vẻ cười nói: “Hơn nữa chúng ta đâu phải là không có thu hoạch gì, giết chết hai con Thỏ Đêm, lấy được một quyển sách kỹ năng cho cuồng chiến sĩ mà, chúng ta mạnh hơn cái đội do gà mờ dẫn đội nhiều lắm. Đến nay vẫn không thấy mặt mũi tụi nó đâu, đoán chừng là cảm thấy mất mặt đã sớm chạy mất, chỉ đáng thương Tịch Mịch Như Tuyết, nếu như biết điều theo lão đại, sách kỹ năng kia có khi cho cậu ta rồi, nếu để cậu ta biết, chắc sẽ hối hận muốn chết tại sao không vào phó bản với chúng ta ấy chứ.”


“Đúng đấy, Tịch Mịch Như Tuyết không biết suy xét gì cả, khẳng định đang hối hận không theo lão đại vào phó bản.” Nhất Chiến Đáo cùng cười to nói.


“Kỹ thuật của Tịch Mịch Như Tuyết không tệ lắm, chỉ là tên gà mờ kia không biết làm sao ôm được đùi cao thủ tên Hắc Tử kia. Nhưng dù cao thủ kia có kỹ thuật tốt cỡ nào, có đứa kéo chân, thì cũng vẫn bị diệt đoàn thôi, hiện tại hẳn là không còn mặt mũi xuất hiện, nếu như theo chúng ta, biết đâu đã đánh thông Rừng Chết Im Ắng rồi.” Thiên Võng Huy Huy dương dương đắc ý, trong lòng mừng thầm.


“Lão đại anh xem, tất cả công hội muốn vào kìa.” Bất Ngữ Hạ Dạ chỉ trỏ.


Mọi người đang khi tận mắt nhìn thấy các công hội chuẩn bị vào, thì cửa truyền tống phó bản đột nhiên biến sắc, từ màu xám bạc đột nhiên biến thành màu đen kịt, một cái đầu lâu mơ hồ đang gầm thét.


Thành viên của các công hội bất ngờ lùi lại mấy bước.


“Chuyện gì thế này?”


Trong lòng mọi người đều lóe lên câu hỏi này, nhưng mau chóng có được đáp án.


Cửa phó bản đột nhiên xuất hiện sáu bóng người, quần áo mỗi người hoa lệ, đứng ở nơi đó thôi cũng mang lại cho người ta một loại cảm giác ngột ngạt mờ ảo, đặc biệt là chú thuật sư cầm pháp trượng màu đen kia, còn thêm bộ trang bị màu xám tro, rõ ràng cho thấy là cùng một bộ, vừa nhìn cũng biết không phải là hàng bình thường, tốt hơn so với chất liệu trang bị Thanh Đồng rất nhiều.


“Ồ, sao nhiều người như thế?” Thạch Phong nhìn chung quanh một vòng, phát hiện những người này đều là các đoàn đội tinh nhuệ của công hội, trong lòng thấy khó hiểu nhất là sao họ đều chặn ngay cửa.


Thành viên tiểu đội Thạch Phong cũng có vẻ hơi căng thẳng, dù sao bị nhiều người nhìn như vậy, tràng diện không kém gặp BOSS.


“Lão đại Thiên Võng, kia không phải là tên gà mờ ấy sao?” Bất Ngữ Hạ Dạ mắt cực tốt chỉ vào Thạch Phong mà nói.


Thiên Võng Huy Huy khẽ cau mày, hắn không chỉ nhìn thấy Thạch Phong, còn thấy được Tịch Mịch Như Tuyết, rất khó hiểu nói: “Bọn họ tại sao lại ở chỗ này, bọn họ chẳng phải đã sớm rời đi à?”


“Tôi nghĩ bọn họ không xâm nhập rừng cây trong Rừng Chết Im Ắng luôn ấy chứ, biết mình không qua phó bản lại lo mất mặt, vì thế mà mãi ở lì bên trong, giờ mới thoát phó bản.” Nhất Chiến Đáo cười to nói, “Hiện tại hay rồi, vừa đi ra đã đụng phải nhiều người như vậy, anh thấy sắc mặt Tịch Mịch Như Tuyết khó coi bao nhiêu đi là biết.”


“Ha ha ha, quả nhiên là tên gà mờ, ngay cả lá gan đánh phó bản cũng không có đã trở lại, kết quả còn làm tất cả mọi người biết được.” Bất Ngữ Hạ Dạ ôm bụng cười to chỉ vào Thạch Phong, suýt chút nữa cười không đứng vững nổi.


Thiên Võng Huy Huy cảm thấy Bất Ngữ Hạ Dạ nói có lý, bằng không giải thích thế nào tiểu đội Thạch Phong bình yên vô sự trở về, ai từng vào phó bản đều biết Rừng Chết Im Ắng đáng sợ, tiến vào trong rừng cây Rừng Chết Im Ắng, một là qua cửa phó bản, bằng không diệt đoàn trở về, không có loại khả năng thứ ba. Hiện tại tiểu đội Thạch Phong không có hay hấn gì trở về, chỉ có một khả năng, chính là chưa đi vào trong rừng cây. Còn đánh thông Rừng Chết Im Ắng á, căn bản không thể nào!


Ngay lúc tiểu đội của Thiên Võng chế nhạo tiểu đội Thạch Phong, các người chơi xung quanh cũng cười điên rồi, điều này làm cho tiểu đội Thiên Võng cảm thấy khó hiểu, sao mọi người đều đang cười tiểu đội Thạch Phong, lẽ nào tiểu đội Thạch Phong rất nổi danh sao?


Tiểu đội Thiên Võng không biết, sau khi bọn họ tiến vào phó bản, tiểu đội Thạch Phong đã nổi tiếng ở Rừng Chết Im Ắng, một tiểu đội gồm một đám gà mờ level 1 xuống phó bản cấp Địa Ngục, tuyệt đối không có hành vi thiếu não hơn thế này rồi, không gây chú ý cũng khó.


Dù sao chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.


“Ha ha ha, gã kỳ hoa kia lại trở về rồi, tôi vốn đang rất bội phục hắn, còn cho là bọn họ trâu bò đánh Rừng Chết Im Ắng cấp Địa Ngục cơ, hóa ra đều là đám nhát gan.”


“Tôi không ổn rồi, bụng của tôi đau quá.”


Người chơi xung quanh đều diễn giải sự xuất hiện của đội Thạch Phong rằng: tự biết xuống phó bản cấp Địa Ngục rất ngu xuẩn, vì lẽ đó không thâm nhập Rừng Chết Im Ắng, mà là bồi hồi ở cửa phó bản, tìm một thời cơ đi ra, thần không biết quỷ không hay rời đi, đáng tiếc ông trời đều không giúp bọn họ, vừa trúng lúc các công hội vào phó bản, bị tất cả mọi người nhìn thấy.


“Anh Phong, đám bọn họ đều bị làm sao vậy?” Hắc Tử nhìn thấy người chơi xung quanh nằm trên đất cười to, gãi gãi đầu không hiểu hỏi, “Những người này đều hỏng não hết rồi hả? Ai ai cũng lăn bò trên đất ôm bụng cười to.”


“Ai biết, có thể là đầu chạm mạch đấy, xem ra lần đầu chơi Thần Vực không thể chơi thời gian quá lâu.” Thạch Phong cũng không cho rằng hành vi điên khùng của lũ người này có quan hệ gì với sự xuất hiện của nhóm mình, “Chúng ta đi thôi, coi chừng lây bệnh.”


Những người khác trong tiểu đội đều gật đầu, mấy người chơi ở Rừng Chết Im Ắng này đều lạ quá.


“Vị đại ca này, anh khoan đi đã.”


Ngay lúc tiểu đội Thạch Phong rời khỏi cửa phó bản, một giọng nói lanh lảnh truyền vào trong tai của mọi người. Chỉ thấy một cô gái mặc pháp bào trắng noãn, khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần, bước về phía đội của Thạch Phong.


Thạch Phong biết người nọ, cao thủ Hiểu Nguyệt trong danh sách một trăm mục sư đứng đầu vương quốc Tinh Nguyệt.


Hiểu Nguyệt đi tới trước người Thạch Phong, có vẻ hơi ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, trên má bốc lên một vệt đỏ ửng, nhỏ giọng nói, “Xin chào, tôi là Hiểu Nguyệt của Phệ Thân Chi Xà. Trước khi đánh phó bản chúng ta đã từng thấy mặt, đội trưởng chúng tôi muốn hỏi thăm về phó bản Rừng Chết Im Ắng, không biết… anh có rảnh hay không?”


Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥


Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page