top of page

Chương 9: Nhất Kỵ Đương Thiên.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Thạch Phong rất tức giận vì bọn thích khách kia nói dối, thế nhưng đối mặt với tình huống mờ mịt trước mắt nhất định phải giữ bình tĩnh mới được.


Thành viên của studio vẫn sẽ có tư tâm, nhất định giấu đi một vài tình tiết hoặc đồ vật quan trọng mình phát hiện, để bản thân mạnh mẽ hơn hay thầm phát tài.


Người như vậy ở studio có rất nhiều, thành viên dự bị cũng thế, thành viên chính thức cũng vậy, một khoảng thời gian trôi qua thì trong studio xuất hiện một vài người đặc biệt mạnh mẽ. Địa vị chợt tăng, Thạch Phong chính là người như thế, bằng không sẽ không thể nào nhảy từ thành viên trung tâm lên thành người dẫn đầu.


“Đám thích khách đi tới Vùng Đất Thất Lạc nói chỉ thấy bảo rương Bí Ngân, còn lại không nói gì thêm, khẳng định thứ bị giấu đi còn quan trọng hơn bảo rương Bí Ngân, là cái nhiệm vụ ẩn này ư?” Thạch Phong mở bảng giới thiệu nhiệm vụ.


Nhiệm vụ ẩn Vinh Quang Thời Xưa tại Vùng Đất Thất Lạc.


Chỉ có thế, nội dung nhiệm vụ không có gì cả, không biết phải làm gì luôn.


“Nhiệm vụ phát động tại khu vực à?” Thạch Phong với mười năm kinh nghiệm trong Thần Vực, liếc mắt đã nhìn ra điểm mấu chốt của nhiệm vụ ẩn này.


Ở Thần Vực, có một vài nhiệm vụ đặc biệt, chỉ có thể đến một khu vực nhất định nào đó mới có thể phát động, đã thế nhiệm vụ này không có nội dung, cần người chơi tự mò, rồi làm nhiệm vụ một mình, cho dù có người chơi khác tới nơi này cũng không phát động nhiệm vụ nữa, có thể tính là nhiệm vụ duy nhất. Đồng thời nó cũng rất nguy hiểm.


Tìm cách hoàn thành nhiệm vụ ở khu vực xa lạ, phải đối mặt với quái vật mới, mà loại nhiệm vụ ở khu vực đặc thù này, thường thì quái vật có đẳng cấp cao hơn khu vực xung quanh vài level, để người chơi bình thường không dễ hoàn thành.


Ở đời trước, kẻ phát động nhiệm vụ ở khu vực quái vật level 5 này, là sáu thích khách trên level 20 đấy, cho nên mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.


“Kệ đi, dù sao không ra được, cứ đi dò la xem sao, nếu chết rồi thì trở về thành mà thôi.” Thạch Phong suy nghĩ thấu triệt rồi nhanh chân chạy về phía trước.


Đi xuyên qua màn sương trắng mù mịt, trong chốc lát mấy bóng đen lay lắt xuất hiện trước mặt Thạch Phong.


Đây là một tòa thành, một thành phố bỏ hoang nhiều năm, đâu đâu cũng có những căn nhà rách nát. Từ mức độ hoa lệ và quy mô của dãy kiến trúc, cũng có thể phán đoán ra trước đây chỗ này từng vô cùng phồn hoa, còn phồn thịnh huy hoàng hơn thành Bạch Hà nữa.


Nhưng mà trong thành phố đã từng phồn hoa này, bây giờ cả một bóng người cũng không có.


Thạch Phong lặng lẽ đi vào trong thành, vừa tìm kiếm manh mối của nhiệm vụ, lại vừa quan sát động tĩnh xung quanh.


Thành phố có sức chứa mấy triệu dân, tìm kiếm ở đây giống như đang mò kim đáy biển vậy.


Thạch Phong chạy hết mấy chục con phố, tiến vào mấy trăm căn nhà, tốn mất hàng giờ liền vẫn không tìm thấy manh mối của nhiệm vụ. Thần Vực vừa mới vận hành không lâu, chính là lúc kéo xa mức chênh lệch với người chơi khác, trong khi Thạch Phong lãng phí nhiều tiếng đồng hồ, thì giờ đã có rất nhiều người chơi lên level 1 rồi, mà Thạch Phong vẫn còn dừng lại ở level 2 34%.


Nên tiếp tục tìm kiếm manh mối nhiệm vụ hay tự sát về trấn, Thạch Phong hơi do dự không quyết.


“Tìm tiếp hai tiếng đồng hồ, không được thì trở về vậy.” Thạch Phong đặt thời gian cho mình, loại nhiệm vụ này tuy rằng hiếm gặp, thế nhưng hắn cũng không có nhiều thời gian để lãng phí như thế, hắn còn cả đống nhiệm vụ có thể làm, không cần thiết phí công ở đây.


Thời gian từng phút trôi qua.


Thạch Phong đi tới tòa tháp ở trung tâm thành phố, nơi này từng là thánh địa của chức nghiệp pháp sư, nơi tốt nhất để học tập pháp thuật, hiện tại đổ nát không chịu nổi, ngay cả thủy tinh pháp thuật trên đỉnh tháp đều đã vỡ vụn.


Đứng ở trên đỉnh tòa tháp, toàn cảnh thành phố đều thu hết vào mắt, nếu không phải thời gian gấp gáp, Thạch Phong nhất định sẽ thưởng thức một phen.


Nhìn kỹ xung quanh, không phát hiện chỗ nào đặc biệt.


Đang lúc Thạch Phong muốn quay người rời đi.


“Người mạo hiểm trẻ tuổi, hoan nghênh cậu tới thành Thiên Không.”


Một ông lão râu bạc đột nhiên xuất hiện, giọng chứa đầy tang thương, dọa Thạch Phong sợ hết hồn, Thạch Phong còn tưởng có quái vật xuất hiện, nhưng sau khi nhìn thấy kí hiệu con thoi màu vàng liền thở phào nhẹ nhõm.


Thành Thiên Không.


Nhớ đến nó là tên của thành phố nổi tiếng một thời ở Thần Vực, Thạch Phong kinh hãi.


Tiếng tăm của thành Thiên Không đã từng vang vọng khắp đại lục Thần Vực, trong thành phố có vô số truyền thừa chức nghiệp, còn có Kiếm Thánh trấn giữ, ngay cả thần linh cũng phải kiêng kị ba phần. Đáng tiếc đã biến mất trong chiến tranh thần linh lần thứ ba, trở thành tiếc nuối của Thần Vực.


“Thưa ông, tôi có thể giúp ông cái gì không?” Thạch Phong nở nụ cười công thức hóa hỏi.


“Giúp đỡ?” Ông lão râu bạc lắc lắc đầu, cười bảo: “Không, tôi không cần trợ giúp, tôi nghĩ cậu rất khao khát trở nên mạnh mẽ, tôi có thể giúp cậu, nhưng cậu bằng lòng tiếp nhận khảo nghiệm của tôi không?”


“Đương nhiên, tôi bằng lòng tiếp nhận khảo nghiệm.” Thạch Phong liền yên tâm, manh mối của “Vinh Quang Thời Xưa” ở chỗ này rồi, không cần chết trở về vừa mất EXP vừa mất độ thuần thục kỹ năng là quá tốt.


Ông lão hài lòng gật đầu, nghiêm túc nói, “Tôi cho cậu ba sự lựa chọn, độ khó Phổ Thông thứ nhất, cậu thông qua có thể đạt được bảo rương Huyền Thiết, mức Khó Khăn thứ hai, đạt được bảo rương Bí Ngân, đồng thời căn cứ vào độ hoàn thành có thể được khen thưởng thêm, độ khó Địa Ngục thứ ba, đạt được bảo rương Tinh Kim, đồng thời căn cứ vào độ hoàn thành có thể được khen thưởng thêm.”


“Người mạo hiểm trẻ tuổi, cậu lựa chọn độ khó nào?”


Ba sự lựa chọn, cái sau khó hơn cái trước, nhưng phần thưởng mê người thật sự, sáu thích khách hơn level 20 lựa chọn mức Khó Khăn đã nhận được bảo rương Bí Ngân, mà bọn họ còn được khen thưởng thêm, chứng tỏ khen thưởng thêm còn tốt hơn bảo rương Bí Ngân nữa.


Thạch Phong suy nghĩ một chút, thân là người trọng sinh, nên có chút can đảm, dũng cảm khiêu chiến.


“Thưa ông, tôi lựa chọn độ khó cấp Địa Ngục.” Thạch Phong tự tin có thể đối phó độ khó này, nếu có thể thông qua, có tác dụng rất trọng yếu cho việc phát triển về sau.


“Ha ha, người trẻ tuổi đúng là rất nhiệt huyết, tôi rất thưởng thức cậu, vậy đừng hối hận vì sự lựa chọn của mình.” Ông lão cười ha hả xong liền biến mất không còn tăm hơi.


Hệ thống: Tiếp nhận nhiệm vụ Vinh quang thời xưa đối mặt 1000 con quái vật cùng level, giết 500 con là đủ tiêu chuẩn, thời gian 4 tiếng, trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại: tất cả thuộc tính vĩnh viễn giảm 10 điểm.


Thuộc tính là trụ cột của tất cả chức nghiệp, nếu như mọi thuộc tính vĩnh viễn giảm 10 điểm thì tài khoản này coi như bỏ đi được rồi.


“Quá độc ác rồi đó.” Thạch Phong nhìn dưới chân tháp xuất hiện vô số Chiến Sĩ U Linh, cảm thấy da đầu tê dại.


Đếm ngược đã bắt đầu, khoảng năm giây nữa quái vật sẽ công kích.


Chiến Sĩ U Linh, quái Thổ Thông, level 2, HP 230 điểm.


Đối phó một con rất dễ dàng, thế nhưng đối mặt với một biển mênh mông Chiến Sĩ U Linh, Thạch Phong hồi hộp hẳn.


Xông thẳng xuống dưới đó khẳng định là chết chắc, sẽ bị quái hội đồng đến chết, cách duy nhất là một chọi một.


Thạch Phong kinh nghiệm phong phú, cấp tốc chạy đến cầu thang xuống lầu, đứng ở chỗ cầu thang hẹp nhất.


Cầu thang này tối đa chỉ cho hai con quái đi qua, là địa điểm đánh quái tốt nhất, chỉ cần bảo vệ cầu thang này, là có thể thông qua nhiệm vụ.


Năm giây thời gian vừa hết, tất cả Chiến Sĩ U Linh đều điên cuồng lao thẳng vào trong tháp, liều mạng chạy về phía Thạch Phong, nhưng vì cầu thang chật hẹp một con chặn một con, để Thạch Phong có thể ung dung đối mặt với hai con Chiến Sĩ U Linh, Thạch Phong đều có thể ung dung né tránh công kích từ chúng nó.


Phong Lôi Thiểm.


Trảm Kích.


Ba tia sét bắn ra, tất cả Chiến Sĩ U Linh trong phạm vi 2×10 m đều toát ra hàng loạt những con số lớn, trong nháy mắt lấy đi hơn 60 điểm HP của Chiến Sĩ U Linh, thêm Trảm Kích tước đi 33 điểm HP.


Hàng Chiến Sĩ U Linh đứng đầu trực tiếp giảm một nửa thanh máu, mấy chục con đằng sau cũng mất ¼ lượng máu.


Trận đánh lúc trước đẳng cấp của quái cao hơn, đồng thời phòng ngự cũng rất trâu bò, Phong Lôi Thiểm và Trảm Kích bị áp chế quá đà, giờ đối mặt với quái cùng level, khả năng quần công của Phong Lôi Thiểm mới được thể hiện.


Phong Lôi Thiểm bổ sung hiệu quả Vết Thương Sâu, làm Thạch Phong chỉ dùng năm kiếm là tiễn một con đi đời nhà ma.


Vì tăng nhanh tốc độ giết quái, Thạch Phong kích hoạt Giải Phóng Lực Hấp Dẫn, tốc độ công kích tăng vọt.


Có hiệu quả Vết Thương Sâu, không tới ba giây là giải quyết một con.


Đáng tiếc là giết Chiến Sĩ U Linh không cho kinh nghiệm, nhưng độ thuần thục kỹ năng 100% sẽ cho 1 điểm.


Nhìn Chiến Sĩ U Linh từng con từng con ngã xuống, độ thuần thục kỹ năng tăng lên, Thạch Phong cười muốn nở hoa.


E rằng NPC cũng không nghĩ đến, Kiếm Sĩ level 2 đã có kỹ năng quần công, không sợ chiến thuật biển người, một chọi hai càng ung dung né tránh công kích.


Nếu như đổi thành người chơi khác có lẽ phải chịu thua, nhưng hắn có thể hoàn thành tốt.


Hai giờ trôi qua, điểm thuần thục kỹ năng của Phong Lôi Thiểm đã là 300 điểm, đạt level 2, sát thương từ 130% tăng lên tới 135%, thời gian hồi chiêu từ 30 giây xuống 28 giây.


Trảm Kích cũng lên tới 426/600, kém một chút là có thể tới level 3.


Phong Lôi Thiểm lên tới level 2 giúp tốc độ đánh quái của Thạch Phong tăng lên, Chiến Sĩ U Linh lần lượt ngã xuống, đảo mắt thấy chỉ còn lại hơn 20 con mà thời gian còn hơn nửa giờ.


Chiêu Phong Lôi Thiểm cuối cùng, 20 con còn lại cũng ngã quỵ.


“Người trẻ tuổi, làm tốt lắm, đây là phần thưởng của cậu.” Ông lão xuất hiện lần nữa, cười nhìn Thạch Phong, lấy ra một thanh trường kiếm đen kịt với một bảo rương Tinh Kim.


Hệ thống: Hoàn thành nhiệm vụ Vinh Quang Thời Xưa, khen thưởng 1 bảo rương Tinh Kim, 1 ma khí phù hợp với chức nghiệp, đạt được danh hiệu Nhất Kỵ Đương Thiên.


Danh hiệu Nhất Kỵ Đương Thiên, khi sử dụng danh hiệu này, tất cả thuộc tính của đồng đội và bản thân trong phạm vi 30 mét tăng lên 10%, đồng thời bản thân thu được hiệu quả sức mạnh +5, sức chịu đựng +5.


“Khen thưởng đã trao, cậu có thể rời khỏi.” Ông lão nói xong nhẹ nhàng vung tay lên.


Thạch Phong cảm thấy hoa mắt, khi mở mắt ra thì đã về tới quảng trường của trấn Hồng Diệp.


Reeng Reeng Reeng!


Hệ thống trò chuyện không ngừng vang lên, người gọi đến chính là Hắc Tử.


“Anh Phong, cuối cùng anh cũng nghe máy rồi, sao nãy giờ tôi không thể liên lạc được với anh vậy? Tôi thua người chơi khác 1 level rồi, làm sao bây giờ?” Hắc Tử rất lo lắng, nhưng vì tin tưởng Thạch Phong nên vẫn kiên trì hỏi.


Vì chạy tới trấn Hồng Diệp mà cậu ta mất bảy tiếng đồng hồ, hiện tại người chơi level 1 đi đầy đường, mà hắn vẫn level 0, sao có thể san lấp được khoảng cách đó chứ, giờ muốn vào đội cũng không ai chịu, người ta yêu cấp thấp nhất là level 1, đối với gà mới level 0 thôi thì tránh sang một bên đi.


“Thật xin lỗi, trước đó vẫn đang làm nhiệm vụ, cậu tới quảng trường trung tâm đi, tôi dẫn cậu đi thăng cấp.” Thạch Phong nói xin lỗi.


Nhiệm vụ dùng hơn năm tiếng đồng hồ, tính ra Thần Vực vận hành đã hơn tám tiếng đồng hồ rồi, hiện tại rất nhiều người chơi đều lên level 1, nếu là game thủ chuyên nghiệp thì khoảng cách lên level 2 đã không còn xa.


Thân là người trọng sinh, dẫn Hắc Tử đi thăng cấp rất dễ dàng, không tốn thời gian dài, là có thể để Hắc Tử đuổi kịp đám game thủ chuyên nghiệp.



Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥






Commentaires


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page