top of page

Chương 10: Thâm Uyên Giả.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Ngắt cuộc gọi với Hắc Tử, Thạch Phong nhìn xung quanh thấy không có người chơi nào chú ý tới mình xuất hiện đột ngột, hắn liền nhanh chân chạy vào một ngõ hẻm không người.


Muốn mở bảo rương Tinh Kim, nhất định sẽ gây ra động tĩnh.


Ở trên quảng trường đông người qua lại, to gan mở bảo rương Tinh Kim ra, khoe khoang với người chơi khác, đó là hành động của dân gà mờ.


So với thế giới hiện thực, thế giới trong game không có bất kỳ ràng buộc nào, lòng khát vọng đạt bảo vật của thế lực lớn không cần phải nói cũng biết, kết cục tốt đẹp nhất của người chơi không có thực lực là bị giết về level 0, còn nếu như đồ trong bảo rương không rơi ra ư.


Chúc mừng bạn, cả đời bạn chỉ có thể ở trong thành trấn, người khác đều ra ngoài giết quái thăng cấp, bạn chỉ có thể ở chạy loạn trong thành, mấy tháng sau có thể hãnh diện trở thành hướng dẫn viên du lịch của nơi mình ở rồi.


Thạch Phong không phải thích khách có thể Tiềm Hành tránh né đuổi giết, hiện nay cũng không đủ thực lực, đương nhiên phải chịu khó khiêm tốn.


Trong ngõ nhỏ không người, Thạch Phong lẳng lặng quan sát xung quanh một lúc, xác định không có ai theo dõi, lấy thanh trường kiếm màu đen mới nhận ra xem trước.


Xem xét trường kiếm màu đen ấy, Thạch Phong chau mày lại.


Hệ thống: “Thâm Uyên Giả, ma khí, yêu cầu chức nghiệp kiếm sĩ, có muốn buộc định vũ khí hay không?”


“Có nên hay không đây.” Thạch Phong sầu não nhìn Thâm Uyên Giả trong tay.


Hắn biết rất nhiều về ma khí, ma khí không giống trang bị bình thường khác, nó không chia theo phẩm chất, độ hiếm hoi còn hơn cả trang bị Sử Thi, mang trong mình sức mạnh không gì sánh nổi. Đương nhiên cũng có tác dụng phụ là cắn trả chủ nhân, hơi bất cẩn thôi thì ID sẽ trở thành đồ bỏ, có thể coi thành một thanh kiếm hai lưỡi.


Đời trước, mấy cao thủ của vương quốc Tinh Nguyệt cũng bởi vì có ma khí, nhảy vọt lên trở thành cao thủ hàng đầu, dù hắn ở thời kỳ đỉnh cao của mình cũng chỉ có thể ngước nhìn, nhưng sau một khoảng thời gian, có hai cao thủ sở hữu ma khí, không giải quyết được vụ cắn trả, đã biến thành tài khoản rác rưởi, buộc phải luyện lại.


“Được rồi, cứ để đó sau vậy, giờ không thể mạo hiểm.” Thạch Phong cất Thâm Uyên Giả đi, lắc lắc đầu. Mười ngày nay hắn phải kiếm 16,000 điểm tín dụng từ trò chơi, áp lực rất lớn, xảy ra sự cố không may khác nào củi ba năm thiêu một giờ.


Sau đó Thạch Phong cầm bảo rương Tinh Kim ra.


Nhìn rương lớn mạ vàng này, Thạch Phong hơi kích động, “Đời trước bọn họ nhận được bảo rương Bí Ngân đã có cách điều chế thuốc và bản thiết kế rèn đúc, không biết bảo rương Tinh Kim sẽ cho đồ ngon gì nhỉ?”


Hắn chơi Thần Vực mười năm, gặp bảo rương Tinh Kim không quá hai mươi lần.


Mỗi cuộc tranh cướp bảo rương Tinh Kim đều là một trận chiến dịch lớn, có thể sở hữu một mình, không thể tưởng tượng nổi.


Từ từ mở bảo rương ra, trong bảo rương dần tỏa ra ánh sáng màu vàng óng, chiếu sáng cả ngõ nhỏ, nếu như đang lúc buổi tối, khác nào ngọn đèn trong đêm đâu, dẫn tới mọi người chú ý.


Thạch Phong không dám lơ là, lập tức lấy hết đồ trong rương ra, ánh sáng mới dần dần biến mất.


Còn may ngõ nhỏ không có ai, không có bất kỳ người nào phát hiện ra luồng sáng ngắn ngủi này.


“Thần Vực thiết kế hiệu ứng mở rương thật hoành tráng, may mà đang ban ngày.” Thạch Phong ngó bảo rương đang biến mất, dời tầm mắt lên ba món đồ trên tay.


Theo thứ tự là hai cuốn sách cổ và một áo giáp.


Áo giáp là một món trang bị cấp Bí Ngân, bèo hơn trong tưởng tượng.


Thiên Không Chiến Y, cấp Bí Ngân, yêu cầu 20 điểm sức mạnh, đẳng cấp trang bị level 5; phòng ngự +25, sức mạnh +5, sức chịu đựng +3, nhanh nhẹn +3, độ bền 30/30, kỹ năng bị động bổ sung: Làm Giảm Sức Mạnh, giúp giảm 15% tổn thương vật lý.


Nhìn thuộc tính của áo giáp, Thạch Phong lấy làm kinh hãi, mặc dù đẳng cấp trang bị thấp hơn đời trước rất nhiều, nhưng thuộc tính vẫn ngon, để chiến sĩ mặc vào, phòng ngự sẽ siêu cao, đã thế kỹ năng Làm Giảm Sức Mạnh đối mặt boss hệ vật lý sẽ ung dung hơn, bán nó đi nhất định được giá trên trời.


“Quá tốt rồi, level 5 có thể mặc.” Thạch Phong vui vẻ cất Thiên Không Chiến Y đi, kiếm sĩ cũng mặc giáp, level 5 mặc trang bị này hoàn toàn có thể đảm nhiệm vai trò của thuẫn chiến sĩ.


Thạch Phong nhìn đến tên hai cuốn sách, giật nảy mình.


Cuốn Sách Đoán Tạo và Thuốc Phép Bí Lục, đều là sách quý nghìn vàng khó mua.


Mọi người đều biết rèn đúc và dược học cực kỳ khó học, mỗi một bậc thầy rèn đúc và bậc thầy ma dược đều là tượng trưng thực lực của công hội, ngay cả công hội U Ảnh khống chế mười vương quốc lớn, cũng chỉ có hai bậc thầy rèn đúc và năm bậc thầy ma dược thôi, mỗi người đều được cung phụng như ông hoàng bà hoàng.


Nhưng giờ đây có được hai cuốn sách này, có thể tạo ra hai tên bậc thầy rèn đúc và ma dược.


“Mình nhớ ở đâu đó trong hang núi Ám Nguyệt có một nhiệm vụ ẩn, không chỉ có thể học rèn đúc miễn phí, còn khen thưởng Thiên Phú Rèn Đúc, nếu như nắm giữ Thiên Phú Rèn Đúc và Cuốn Sách Đoán Tạo nhất định có thể nhanh chóng trở thành học đồ thợ rèn cao cấp, từ đó rèn ra trang bị Thanh Đồng kiếm được nhiều tiền.” Thạch Phong nhớ có người chơi tên Một Búa Mua Bán trong công hội U Ảnh, cũng bởi vì Một Búa Mua Bán hoàn thành nhiệm vụ ẩn kia mới trở thành bậc thầy rèn đúc.


Hang núi Ám Nguyệt là khu quái level 4, hơn nữa nhiệm vụ kia rất khó làm.


“Xem ra cần phải mua vài thứ, chuẩn bị cẩn thận trước mới được.” Thạch Phong cất hai cuốn sách đi, nhắn bảo Hắc Tử gặp ở khu thương mại, sau đó hắn cũng đi tới khu thương mại luôn.


Lúc này đã có kha khá người chơi ở khu thương mại, rất nhiều người chơi giết quái quá mệt mỏi, sẽ đến khu thương mại nghỉ ngơi, uống một ly rượu, ngồi nói chuyện phiếm, cũng có người bán tài liệu rơi ra khi đánh quái.


Thạch Phong tìm một mảnh đất trống, lấy vải trắng trải ra, rồi đem dược liệu mới hái cùng trang bị đặt xuống bắt đầu bày sạp hàng.


Áo Vải, cấp Phổ Thông, level 4, giá 1 ngân 20 đồng tệ; Tấm Khiên Thanh Đồng giá 21 ngân tệ, cái giá đó tại thời điểm này coi như rất công bằng, rất rẻ rồi.


“Thảo dược hiếm, trang bị cao cấp, đến xem thử đi.” Thạch Phong rao hàng.


Khu thương mại, người chơi bày sạp không ít, nhưng chủ yếu bán thảo dược và khoáng sản… hiện nay không một ai bán trang bị, Thạch Phong vừa hô lên lập tức trở thành tiêu điểm.


“Không thể nào, có trang bị thật à, lại còn là Tấm Khiên Thanh Đồng.”


“Vận may nghịch thiên nha, tôi bây giờ không có cả trang bị Phổ Thông, ở đây lại có cả Thanh Đồng.”


“Nó là trang bị level 5? Đùa gì thế, tôi không có nhìn nhầm chứ?”


“Đây có là gì, đừng quên có một cao thủ đánh chết trấn trưởng, là NPC Tinh Anh level 15 đấy, làm hại cả trấn không tiếp nhận được nhiệm vụ từ trấn trưởng nữa, một số người chơi đã tiếp nhận nhiệm vụ từ trấn trưởng tức muốn ói máu, hận không thể ăn tươi nuốt sống cao thủ kia.”


“Giá 21 ngân tệ quá cao nha, ngay cả 1% số tiền ấy tôi cũng không đủ.”


Người chơi vây xem thán phục không ngớt, hiện tại Thần Vực mới vận hành được mười tiếng, khó mà tin được đã có người đánh ra trang bị cao cấp như vậy, hơn nữa còn lấy ra bán.


Phải biết các công hội lớn và các studio, đánh ra trang bị đều dùng trên người mình, dồn hết sức để tăng ưu thế, căn bản không có khả năng lấy ra bán, hiện tại người chơi phổ biến là level 1, trang bị level 5 không dám mơ đến, chứ nói gì đến Tấm Khiên Thanh Đồng level 5 rồi, nhưng giá 21 ngân quá cao, người chơi bình thường thu hoạch một ngày chưa đến 20 đồng, 21 ngân tức là 2100 đồng, căn bản không một ai chi nổi.


Thạch Phong nhìn người chơi càng ngày càng nhiều, mỉm cười cũng không nói gì.


Chỉ chốc lát có một đội người chơi chạy tới, cầm đầu là một gã thuẫn chiến sĩ.


“Tránh ra, tránh ra, U Ảnh bọn tao tới rồi, đồ vật trên sạp bọn này bao hết, những người khác có thể giải tán được rồi.”


Tiểu đội U Ảnh chen vào rồi chia ra làm hai bên để cho thuẫn chiến sĩ đi vào.


Thạch Phong quét mắt qua, phát hiện hắn nhận thức thuẫn chiến sĩ này, hắn tên là Viêm Hổ, là người đứng đầu U Ảnh tại trấn Hồng Diệp, một đời trước hắn không thể nhanh chóng phát triển, một lần tiếp một lần bị lôi ra làm bia đỡ đạn, trong đó có ba thành công lao là do sự nỗ lực của Viêm Hổ, không nghĩ đến nhanh như vậy đã gặp mặt.


“Mày chính là chủ hàng?” Viêm Hổ rất kích động nhìn tấm khiên hình chữ thập màu xanh da trời, sau đó nhìn sang Thạch Phong, không có Con Mắt Quan Sát, không nhìn ra đẳng cấp, bộ đồ người mới trên mình, lại không hề có huy hiệu của công hội, chỉ là một người chơi tự do, nhưng có thể rơi ra trang bị, hẳn là nhờ vào may mắn.


Thạch Phong gật đầu, “Đúng vậy.”


“Vậy được rồi, mấy món này tôi muốn hết, trả cả thảy 1 ngân tệ.” Viêm Hổ vênh mặt nói.


Giống như đồ trên sạp hàng là rác rưởi, không đáng tiền, cho bạn 1 ngân tệ là để mắt tới bạn vậy.


“Tôi đã định giá, không cho trả giá, đừng ở đây kì kèo mặc cả, ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi.” Thạch Phong không tức giận, không thèm để ý đến thái độ của Viêm Hổ.


Lúc này Viêm Hổ tái mặt, căm tức nhìn Thạch Phong, cười lạnh nói: “Mày nhất định phải đối đầu với công hội U Ảnh bọn tao à? Tao cho mày một cơ hội, mày suy nghĩ thật kỹ đi rồi nói.”


Nhất thời có năm tên thành viên U Ảnh bao quanh.


Thạch Phong lườm Viêm Hổ, dứt khoát mắng: “Ngu ngốc.”


Dám uy hiếp hắn ở trong trấn Hồng Diệp, chẳng lẽ không biết trong tiểu trấn không thể đánh nhau à?


“Mày muốn chết!” Viêm Hổ giận dữ, mắt đỏ ngầu, giống như muốn giết Thạch Phong ngay vậy.


“Ha ha ha, thật là thú vị, Tấm Khiên Thanh Đồng level 5, làm sao có thể thiếu Liên Minh Thích Khách chúng ta chứ.”


Lúc này lại có hơn mười người đi đến đây, trên ngực mỗi người đều đeo huy hiệu của Liên Minh Thích Khách, người vừa mở miệng chính là Thứ Tâm, khi Thứ Tâm nhìn thấy chủ hàng liền sững sờ.


Trước đó, cao thủ Thạch Phong dùng một lần duy nhất liền thông qua khiêu chiến Chợ Đen cấp Đồng, cư nhiên lại xuất hiện ở nơi này, đã thế còn chiếm được trang bị Thanh Đồng level 5, nhất định là đã đánh chết quái Tinh Anh level 5, hắn càng bội phục Thạch Phong hơn.


“Đây là 24 ngân tệ, tôi muốn mua hết toàn bộ, kết bạn nhé, về sau có trang bị nào tốt, nhất định phải ưu tiên Liên Minh Thích Khách chúng tôi đấy.” Thứ Tâm không nói hai lời liền giao dịch 24 ngân tệ, tuy rằng rất cực khổ để góp đủ 24 ngân tệ nhưng có thể kết bạn với cao thủ như Thạch Phong, là đáng giá.


“Được, cậu đã sảng khoái như vậy, 50 đồng tệ cũng không cần trả lại, liên hệ sau.” Thạch Phong rất rõ ràng Thứ Tâm đang lấy lòng hắn, có thể hợp tác cùng công hội lớn như vậy cũng không tệ.


Mà người chơi xung quanh đều bị khí thế của Thứ Khách Liên Minh hù sợ, vừa ra tay là 24 ngân tệ, không nháy mắt một cái, đây mới là công hội lớn, khiến rất nhiều người chơi đều muốn đi báo danh, so sánh với công hội U Ảnh kia, khẳng định không có tiền đồ, mọi người dồn dập quăng ánh mắt coi thường qua.


Bị Thạch Phong khinh bỉ, bị Thứ Khách Liên Minh vả mặt, mặt Viêm Hổ đỏ chót, khóe mắt muốn nứt ra, kêu một tên thích khách tới, lạnh giọng dặn dò: “U Lang, mày đi theo dõi thằng ranh kia, tao muốn cho hắn biết kết quả khi đối nghịch với U Ảnh.”


Bên kia, Thạch Phong đã sớm rời đi, đang mua đồ ở khu thương mại.


Trên người có 24 ngân tệ, còn nhiều hơn tổng tài sản của một công hội bình thường ở trấn Hồng Diệp, thành nhà giàu thật, mua đồ không cần chi li từng tí một.


Một bình Bia Hắc Thiết giá 25 đồng tệ, mua 20 bình.


Một quả Bom Khói giá 20 đồng tệ, mua 30 quả.


Một quả Táo giá 5 đồng tệ, mua 100 quả, mỗi giây khôi phục 30 điểm HP, kéo dài 10 giây.


Một lọ Nước Phép giá 5 đồng tệ, mua 100 lọ, mỗi giây khôi phục 30 điểm MP, kéo dài 10 giây.


Chỉ còn dư lại 3 ngân tệ.


“Anh Phong cuối cùng cũng đến rồi, chúng ta bây giờ làm gì?” Hắc Tử vẫn luôn đứng chờ ở khu thương mại, sắc mặt đen thui, ánh mắt u oán quá chừng, Thần Vực vận hành đã hơn chín tiếng đồng hồ, ngoại trừ chơi trò thám hiểm vượt đường xa, còn lại chưa làm được gì, cậu ta sắp rầu thúi ruột.


“Đi thôi, chúng ta đi đánh quái.” Thạch Phong cười cười, gửi lời mời vào tổ đội qua.



Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥






Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page