Chương 5: Khống chế không nổi muốn ấn mở cái trò chơi này!
- Thị Phương Thảo Trần
- 9 thg 4, 2023
- 6 phút đọc
Phần lớn các người chơi không có bắt đầu chơi ngay, đều đang nhìn màn hình lớn, chờ người chủ trì giới thiệu những trò chơi này, thấy cái nào không tệ mới đi chơi.
Giọng nam trần thấp hùng hậu của người chủ trì vang vọng toàn trường.
“Nhà thiết kế số 7, tác phẩm dự thi: Flappy Bird.”
“Ở trong game, người chơi có thể thông qua ấn vào màn hình khống chế chim bay, xuyên qua từng chướng ngại vật. Mỗi lần xuyên qua một chướng ngại vật, người chơi có đạt được 1 điểm.”
“Game có mạng lưới liên lạc và bảng xếp hạng, khụ, có bảng xếp hạng.”
Giọng người chủ trì rõ ràng kẹt một chút, rất hiển nhiên, hắn cuối cùng muốn nói vài câu đường hoàng thổi phồng trò chơi này lên, nhưng mà đã thất bại.
Với tố chất chuyên nghiệp của người dẫn chương trình nổi tiếng, vậy mà vẫn không tìm thấy điểm có thể khen ngợi ở trò chơi này, cuối cùng chỉ có thể khô cằn lặp lại rằng nó có mạng lưới liên lạc cùng bảng xếp hạng.
Ừm, tốt xấu cũng là game online nha.
Trong hiện trường chỗ người xem truyền đến tiếng cười nhạo, xác thực, mấy trò chơi trước đó, có cái tương đối đơn giản đấy, nhưng cũng không đơn giản đến loại trình độ này game nha!
Theo video chiếu trên màn hình lớn đến xem, quả thật nó miễn cưỡng được gọi là game, nhưng… quá miễn cưỡng!
Hình ảnh pixel thảm không nỡ nhìn.
Không hề bất luận cách chơi có thể nghiên cứu.
Chỉ có duy nhất một loại cách chơi nhàm chán cực độ.
Ai thèm đi chơi nó chứ!
Lại nhìn ba giám khảo.
Sắc mặt Sử Hoa Triết tái xanh.
Vẻ mặt Lâm Hải há hốc mồm.
Khưu Hằng Dương cảm giác có chút không thể tưởng tượng nổi, đang xác nhận ở trên máy tính bảng xem trò chơi này có phải thật đơn giản như thế hay không.
Hiển nhiên ba giám khảo đều có cùng chung suy nghĩ: “Còn làm vậy được?”
Loại trò chơi này cũng có thể dự thi, nhà thiết kế kia làm sao thông qua thi đầu vào?
Nhóm thí sinh dự thi cũng vui vẻ cười phốc một tiếng, tâm trạng vốn lo hồi hộp vì thế được thư giãn hơn.
Rất nhiều người đang len lén quan sát, nhà thiết kế số 7 này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thật sự không sợ bị truyền đi, thành trò hề trong toàn bộ giới game ư?
Trần Mạch bấy giờ ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt bình tĩnh.
Ai cũng không nhìn ra hắn chính là nhà thiết kế số 7.
Trên người thí sinh dự thi không có dán số hiệu, làm như vậy cũng vì phòng ngừa làm rối kỉ cương, không cần lo lắng thân phận thí sinh ảnh hưởng ban giám khảo hay phán đoán của người xem.
Người chủ trì tiếp tục giới thiệu các game khác, chuyện này liền trở thành một khúc nhạc dạo ngắn, bị rất nhiều người cười cười bỏ qua.
Trần Mạch cảm giác thời cơ đến rồi, vụng trộm mở ra “màn hình ảo” của vòng tay, sử dụng máy tập trung siêu cấp.
Trước kia hắn đã thử, “màn hình ảo” này chỉ có mình hắn có thể trông thấy, cho nên có thể tùy tiện sử dụng trước mặt mọi người.
Sau đó, Trần Mạch tập trung ba giám khảo và hơn phân nửa người xem lại, vừa vặn năm trăm người, kéo lực chú ý của tất cả bọn họ đến game mình làm.
Trên “màn hình ảo” xuất hiện một chuỗi số đếm ngược, 10 phút, trong vòng 10 phút kế, lực chú ý của 500 người sẽ bị hấp dẫn đến game của Trần Mạch.
Làm xong hết thảy, Trần Mạch ngồi tại vị trí lẳng lặng chờ đợi.
Theo tục ngữ, làm hết sức mình nghe mệnh trời, hiện tại chính là giai đoạn nghe mệnh trời rồi.
…
Trong khán phòng, một học sinh mở ra máy tính bảng, chuẩn bị tìm một trò chơi tới chơi.
Vốn cậu ta căn bản không muốn đụng tới trò ‘Flappy Bird’, kết quả quỷ thần xui khiến, ngón tay không tự chủ được nhấn vào.
“Ớ?”
Hơi đờ ra, nhưng cậu ta cảm giác mơ hồ cảm giác được trong lòng có một thanh âm đang hô hào mãnh liệt: Chơi thử một chút đi, chơi thử một chút đi…
“Đây không phải là trò chơi nhỏ hố người cực điểm kia sao… Cảm giác không thú vị nha.”
“…”
“Được rồi, chơi thử xem vậy.”
Cậu học sinh vẫn ấn vào màn hình, bắt đầu game.
Một cặp người yêu vốn đang chơi một game hai người điều khiển máy bay, kết quả cô gái đột nhiên cảm giác nhàm chán.
“Thật không thú vị mà, chúng ta đổi game khác đi.” Cô gái nói đến.
Chàng trai gật gật đầu: “Được đó, anh cũng thấy rất chán. Nhưng mà giờ chơi cái nào đây?”
Ánh mắt của hai người tìm tòi trên danh sách hai mươi game, kết quả quỷ thần xui khiến ngừng lại đến trên ô biểu tượng con chim mập mạp lại ngu ngốc ‘Flappy Bird’.
Cô gái nói: “Cái trò chơi này hình như có mạng lưới liên lạc, còn có bảng xếp hạng, hay là chơi thử cái này?”
Chàng trai chần chờ một chút: “Được thôi, nhưng trò chơi này thú vị không?”
Cô gái nói tiếp: “Chơi có vui hay không, chơi mới biết được nha. Chẳng phải lại có mạng lưới liên lạc với bảng xếp hạng ư? Chúng ta so xem ai điểm cao hơn.”
Chàng trai gật gật đầu: “Được!”
Hai người cùng lúc ấn mở ô biểu tưởng chim nhỏ ‘Flappy Bird’.
Hiệu quả của máy tập trung siêu cấp thật đúng là dựng sào thấy bóng, năm trăm người trong phạm vi đều quỷ thần xui khiến mở ra ‘Flappy Bird’, chơi thử.
Mà ngay cả ba giám khảo cũng giống như vậy.
Sử Hoa Triết còn đang cố kìm nén lửa giận, thời điểm chứng kiến trên màn hình lớn giới thiệu Flappy Bird, thiếu chút nữa ông ta đã muốn đứng lên, yêu cầu hủy bỏ tư cách nhà thiết kế số 7 ấy rồi.
Dù sao Sử Hoa Triết tuổi lớn nhất trong ba giám khảo đấy, người niên kỷ lớn rồi thì dễ phạm bảo thủ, ở trong mắt ông ta xem ra, nó cũng có thể xem như game? Quả thực quá ẩu tả, khác gì vũ nhục nhóm nhà thiết kế game hả!
Loại người này làm như thế nào thông qua vòng sơ tuyển vậy, ban tổ chức không có xét duyệt năng lực của hắn nghiêm túc sao?
Hay là nói… đi cửa sau?
Loại thi đấu này còn có tấm màn đen, hết sức đau lòng mà!
Nhưng tức thì tức, Sử Hoa Triết vậy mà phát hiện mắt mình dường như không được bản thân khống chế nữa, hai mươi ô biểu tượng game trên máy tính bảng, ông lại cảm thấy con chim mập ngu xuẩn kia phi thường bắt mắt, giống như chiếm cứ toàn bộ màn hình vậy.
“…”
“Mình muốn xem thử, đến cùng có thể làm kém cỏi đến mức nào.”
Sử Hoa Triết nhấn một cái vào biểu tượng con chim mập ngu xuẩn kia, đăng nhập vào trò chơi.
Hắn còn thấy hơi ngại, cảm giác chơi loại trò chơi này rất hạ giá bản thân. Kết quả lén nhìn sang hai giám khảo khác ngồi ở bên cạnh, hình ảnh game bọn họ đang chơi vậy mà cũng là ‘Flappy Bird’!
Sử Hoa Triết: “…”
Xem ra ông không phải người duy nhất.
Hai giám khảo khác, Lâm Hải và Khưu Hằng Dương đã đang chơi ‘Flappy Bird’.
Lý do Khưu Hằng Dương chơi thử, ngược lại không chỉ vì ảnh hưởng từ máy tập trung siêu cấp. Ngay lúc người chủ trì giới thiệu trò chơi này, hắn liền bén nhạy phát hiện một vấn đề.
Vì cái gì một trò chơi nhỏ đơn điệu đơn giản như vậy, muốn phí công đi làm mạng lưới liên lạc cùng chức năng xếp hạng?
Cảm giác hoàn toàn không cần thiết. Có thời gian tinh thần sao không chế tác một hai cửa, hoặc là khai phát một hai cái nhân vật thêm vào.
Mang theo nghi vấn trên, Khưu Hằng Dương ấn mở biểu tượng con chim mập ngu xuẩn kia.
Màn ảnh bắt đầu game rất đơn giản, nhắc nhở người chơi chỉ cần ấn vào màn hình thì có thể làm cho chim nhỏ bay lên, trừ đó ra không có bất luận cái gì gợi ý gì khác.
Trên màn hình có số 0, đó chính là số điểm.
Hình ảnh game giống như đúc video giới thiệu trên màn hình lớn ban nãy, kiểu pixel đơn sơ đến cực điểm, chim nhỏ thoạt nhìn như quả bóng, hai mắt to vô thần cộng thêm miệng lạp xưởng, còn có hai cái cánh nhỏ, thấy thế nào cũng ngu ngu.
Uây, nhìn vậy cũng có chút xíu đáng yêu đấy.
Khưu Hằng Dương thử nhấn màn hình một cái.
Con chim mập ngu xuẩn ấy giống như con cá ướp muối sắp chết chìm giãy dụa bay lên được một chút xíu, sau đó lập tức một đầu đâm thẳng tắp, đâm lên trên ống nước chết trôi chết nổi mất tiêu.
Khưu Hằng Dương: “…”
Chơi bố mày hả?!
Bình luận