Chương 4: Quy tắc cuộc thi.
- Thị Phương Thảo Trần
- 9 thg 4, 2023
- 6 phút đọc
Sau khi ngồi đúng chỗ mình, Trần Mạch bắt đầu quan sát tình huống hiện trường cuộc thi.
Khán giả đều đã vào trong hết rồi, nhân số khoảng chừng bảy trăm người, đều vừa nói vừa cười với nhau, hoặc đang chơi điện thoại.
Cái thế giới này có trình độ công nghệ thông tin rất tân tiến, một gói data điện thoại bình thường mỗi tháng đều có lưu lượng trên 100GB, đã thế có tín hiệu rất tốt. Cộng thêm mạng không dây bao trùm phạm vi rộng lớn, nên cầm điện thoại để coi video trực tuyến, xem phát sóng trực tiếp, lưu lượng đã đủ dùng.
Trần Mạch cảm thấy, đây cũng là một trong những nguyên nhân game điện thoại không phát triển ở thế giới này. Phần lớn mọi người về đến nhà đều là chơi trò chơi thực tế ảo, game điện thoại cũng chỉ chơi trong thời điểm nhàm chán như hiện giờ một lát thôi, còn bị các hoạt động xã hội, điện ảnh, phim truyền hình, kịch nghệ, phát sóng trực tiếp, báo chí chèn ép.
Phải biết, vui chơi giải trí ở thế giới song song được chú trọng cao, thứ thay thế cho game thì rất nhiều, hơn nữa ít tốn lưu lượng ít mất tiền, điện ảnh, phim truyền hình muốn coi liền coi, nên rất nhiều người không chơi game điện thoại nữa.
Tất nhiên, đại bộ phận khán giả ở hiện trường đều mê game hết cả đấy, nhất là người thích game điện thoại chiếm đa số.
Cũng chỉ có người thích game điện thoại mới có thể tới loại cuộc khi này làm khán giả thôi.
Dù sao trình độ cuộc thi thiết kế trò chơi khá thấp mà, thí sinh dự thi đều không có mấy nhà thiết kế game cấp D, thì có thể thiết kế ra trò chơi gì có hồn được?
Nhiều lắm là làm ra mấy khoản game điện thoại nhẹ nhàng tương đối đơn giản.
Những khán giả kia, có lẽ rất nhiều người cầm vé được tặng đến xem, vốn không có ôm hy vọng quá lớn với mức độ phấn khích của cuộc thi này.
Còn có ba giám khảo, mới vừa vào trận.
Trên bàn của ba giám khảo đều có bảng tên thân phận, Trần Mạch cầm điện thoại tìm xem, mau chóng kiếm ra được tin tức về ba giám khảo.
Sử Hoa Triết, 47 tuổi, nhà thiết kế game cấp B. Từng đảm nhiệm nhà thiết kế thuộc Đế Triều IE (Interactive Entertainment - công ty chuyên trò chơi điện tử và giải trí kỹ thuật số), hiện đã về hưu, thân phận là chuyên gia bình phẩm game.
Lâm Hải, 39 tuổi, nhà thiết kế game cấp B. Nhà thiết kế thuộc Thiền Ý IE, hiện đã tiến vào tầng quản lý không tham dự việc nghiên cứu phát minh trò chơi nữa. Chuyên gia bình phẩm game.
Khưu Hằng Dương, 27 tuổi, nhà thiết kế game cấp B. Người sáng lập Hằng Du IE.
Tuổi tác của ba người đúng lúc là chênh lệnh chừng một con giáp, hơn hai mươi tuổi, hơn ba mươi tuổi, hơn bốn mươi tuổi, trên cơ bản bao trùm độ tuổi hoàng kim của nhà thiết kế game.
Dù được ghi nhận cùng là nhà thiết kế cấp B, nhưng năng lực thực tế vẫn có khác nhau cả.
Đế Triều IE và Thiền Ý IE là hai công ty nghiên cứu phát hành game tốt nhất trong nước, chia cắt nhau tới 80% thị trường game trong nước game, rất nhiều nhà thiết kế game đều thích vào đây mạ vàng tên tuổi.
Có điều, không có nghĩa xuất thân từ hai công ty ấy thì nhất định sẽ là nhân vật lợi hại, như Sử Hoa Triết, tuy từng làm việc tại Đế Triều IE, cũng có một số tác phẩm tạm được, nhưng trên thực tế không có thực lực siêu phàm gì, thuần túy là lấy thời gian làm việc bù lấy.
Về phần Lâm Hải, trình độ thiết kế mạnh hơn Sử Hoa Triết thật, nhưng đã lựa chọn chuyển hình làm quản lý, không đi trên đường nghiên cứu phát minh nữa chắc chắn trình độ có giảm xuống.
Nhìn theo hướng này, Khưu Hằng Dương 27 tuổi trái lại có được trình độ cao nhất, tuổi còn trẻ liền trở thành nhà thiết kế cấp B, lại là người sáng lập Hằng Du IE, tiền đồ rộng mở hơn hai vị phía trước nhiều lắm.
“Chỉ mong ba đại ca này giơ cao đánh khẽ, chí ít có một người cho game của mình thông qua…” Trần Mạch thầm cầu nguyện trong lòng.
Những tuyển thủ khác cũng thấp thỏm không yên, tuyển thủ dự thi đợt này tổng cộng có hai mươi người, mà phần thưởng là chỉ trao tặng quán quân thôi.
Mặc dù bằng chứng nhận nhà thiết kế cấp D tương đối quan trọng, nhưng rất hiển nhiên, người tới tham gia thi đấu đều hướng về phía 300 ngàn kia và cửa hàng trải nghiệm cả, lấy không được quán quân thì đi thi không có mấy ý nghĩa.
Rất nhanh, thi đấu chính thức bắt đầu rồi.
MC lên đài.
Lãnh đạo đọc diễn văn.
Giới thiệu ban giám khảo.
Ban giám khảo lên tiếng.
…
Các hạng mục liên tiếp dài dòng chấm dứt, thật vất vả tiến vào chính đề.
MC nhìn xem khán giả buồn ngủ, trong số bảy trăm người thì có bốn trăm người đều đang chơi điện thoại, hơn hai trăm người châu đầu ghé tai, có vài người xem thậm chí trực tiếp ngủ gật tại chỗ ngồi luôn.
Không có cách, hoạt động chính thức, mấy mục ấy không thể lược bỏ.
“Khụ khụ.”
MC hắng giọng hai lần, ra hiệu khán giả tỉnh, chính đề sắp bắt đầu.
“Được rồi, kế tiếp sắp tiến vào giải thi đấu, đầu tiên là vòng bình chọn, cho phép tôi lặp lại quy tắc cuộc thi một lần.”
“Trên tay các người xem đều đã lấy được một máy tính bảng được kết nối dùng để bình chọn, trên đó đã cài đặt tác phẩm game của hai mươi tuyển thủ dự thi.”
Trần Mạch nhìn nhìn, trên bàn chỗ ngồi trước mỗi khán giả cố định một cái máy tính bảng, mỗi người xem đều có. Lời người chủ trì vừa dứt, máy tính bảng đồng loạt tự động mở lên.
“Các người xem có thể lựa chọn game trên máy tính bảng để thể nghiệm, thời hạn một giờ. Cùng lúc đó, trên màn hình lớn sân khấu sẽ chiếu giới thiệu tóm tắt các game ấy.”
“Lúc rời khỏi trò chơi, mọi người có thể lựa chọn [Đề cử] hoặc [Không đề cử]. Đề cử nghĩa là: bạn bằng lòng chia sẻ trò chơi này cho bạn bè mình.”
“Ba người trong ban giám khảo, cũng sẽ ở trong đoạn thời gian này thử chơi hai mươi trò chơi đó.”
“Sau một giờ, chúng ta sẽ thống kê tổng số đề cử mỗi trò chơi mà mọi người đã lựa chọn ở hiện trường, cũng coi đây là căn cứ xếp hạng game.”
“Kế tiếp, chính là vòng ban giám khảo bình luận. Sau khi ban giám khảo kết thúc lời bình, các người xem lại đạt được một cơ hội, lựa chọn [Đề cử] hoặc [Không đề cử] cho mỗi trò chơi.”
“Cuối cùng, sẽ cộng dồn hai lần số đề cử, game nào xếp hạng nhất, nhà thiết kế ra nó sẽ thành quán quân giải thiết kế trò chơi lần này!”
Giọng người chủ trì xoay chuyển, cường điệu nói: “Bất quá, còn có một vấn đề mời các thí sinh chú ý. Nếu như sau khi bình chọn ra game hạng thứ nhất, nếu ba giám khảo nhất trí không đồng ý, như vậy sẽ trực tiếp mất hiệu lực, hạng thứ hai sẽ trở thành hạng nhất, cứ thế mà suy ra.”
“Mọi người, đều nắm rõ quy tắc chưa?”
“Được rồi, một giờ thể nghiệm thời gian, hiện tại, bắt đầu!”
Cũng không cần người chủ trì tuyên bố, khán giả cũng sớm đã phấn khởi bắt đầu chơi.
Quy tắc cuộc thi này, Trần Mạch đã sớm biết, cho nên hắn mới hơi lo lắng về ba giám khảo kia.
Trong quy tắc bình chọn này, tác dụng người xem rất trọng yếu, bởi vì người thử chơi game ở hiện trường bấm đề cử bao nhiêu, trực tiếp quyết định hạng game đạt được.
Nhưng là, ban giám khảo lại quan trọng hơn.
Đầu tiên, ban giám khảo có vòng bình luận, sau khi vòng bình luận kết thúc, khán giả còn có một vòng bỏ phiếu.
Nói cách khác, ban giám khảo có thể dẫn đường hướng gió, nếu như hai game vốn có số liệu gần, sau đó ban giám khảo đặc biệt khen ngợi một game trong đó, kết quả đã không cần nói cũng biết.
Tiếp theo, ban giám khảo có quyền phủ quyết chung cực, một khi ba giám khảo nhất trí cho rằng game không đủ tiêu chuẩn, như vậy dù cho đạt được thứ hạng số một cũng vô dụng, sẽ bị trực tiếp hủy bỏ tư cách.
Đại khái quy tắc trên bởi vì tôn trọng tính chuyên nghiệp của nhà thiết kế trò chơi ở thế giới này, nhưng theo Trần Mạch, cái quy tắc ấy không có chút ý nghĩa nào, cũng rất ngu xuẩn.
Nhưng dù sao bây giờ hắn là người dự thi, chỉ có thể tuân thủ quy tắc đàng hoàng.
Lúc này, trên màn hình lớn vừa vặn giới thiệu đến game của Trần Mạch.
Bình luận