top of page

Chương 45: Sinh viên loại kém.

Cúp điện thoại, Thạch Phong ăn vài miếng mì tôm rồi đến trường học.


Mãi đến khi ở trên đường đi, Thạch Phong mới nhớ tới hôm nay là chuyện như thế nào, cũng bởi vì vậy mà nó thành một trong những nguyên nhân dẫn đến tình hình bệnh tật của cha mẹ trở nên nghiêm trọng hơn.


Đời trước, bởi vì hắn và Hắc Tử gia nhập studio U Ảnh, Triệu Nhược Hi gọi điện thoại tới thông báo hắn lên trường, kết quả hắn lại không đi, mà tiếp tục chơi Thần Vực. Thật vất vả mới vào studio U Ảnh, nếu muốn thăng quan tiến chức nhanh thì nhất định phải có biểu hiện tốt trong Thần Vực mới được, làm gì có thời gian đi trông nom mấy việc vặt vẵn trên trường lớp.


Cuối cùng hắn mất bằng cử nhân đại học, chỉ có một chứng nhận tốt nghiệp, sau khi cha mẹ biết chuyện này, càng ngày càng lo lắng cho tương lai của hắn, cũng bởi vì luôn lo âu trong lòng, nên áp lực tinh thần của cha mẹ càng nặng nề, chẳng qua cha mẹ hắn không hề biểu hiện ra cho hắn thấy, ngược lại luôn cổ vũ hắn, bảo hắn không cần lo lắng khoản nợ trong gia đình, sau cùng thì thể xác và tinh thần đều suy sụp, một năm sau cha mẹ hắn bệnh nặng không chữa được.


Cả đời này hắn không muốn giẫm lên vết xe đổ lần nữa, dù hắn xem ra bằng cử nhân không cần sử dụng tới, nhưng hắn cũng muốn biết rõ vì nguyên nhân gì, làm hắn mất bằng cử nhân.


Ở trong lớp, thành tích học tập của hắn thuộc loại khá, lấy được bằng cử nhân là đương nhiên rồi, thế nhưng lúc tốt nghiệp lại không có phần của hắn, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chắc chỉ do chuyện sắp xảy ra hôm nay.


Đi vào trong trường đại học, Thạch Phong phát hiện một chuyện rất quái lạ.


Hôm nay xuất hiện rất nhiều sinh viên trong trường, người đi lại tấp nập, bình thường trong trường không có nhiều người đến vậy, đều là đi ra ngoài chơi, không thì sẽ tự học trong thư viện, hoặc cũng sẽ ngồi trong ký túc xá chơi game, chứ không giống như bây giờ túm tụm bên trong sân trường.


Khi Thạch Phong bước vào tòa nhà số 3, phát hiện phòng học bình thường trống không đều kín người hết chỗ, một đám sinh viên ngồi đầy.


“Hôm nay có gì đặc biệt hả?” Trong lòng Thạch Phong thầm buồn bực khó hiểu.


Mới vừa đi vào giảng đường 401, Thạch Phong liền cảm giác ra được bầu không khí lớp học có chút quái lạ, bạn học cùng lớp đều chuyển hướng tầm mắt lên trên người hắn, vẻ mặt mọi người đều tỏ ra rất kinh ngạc, giống như đang nhìn thứ gì đó không nên xuất hiện.


Các bạn nam chỉ nhìn liếc qua hắn, rồi không để ý đến nữa, tiếp tục nói chuyện giết thời giờ.


Mà một số bạn nữ ăn mặc trang điểm xinh đẹp trong lớp thì quăng ánh mắt chán ghét lên hắn, tuy hắn đã sớm thành thói quen, mà lúc hắn đang muốn nhìn lại thì những bạn nữ này trực tiếp nghiêng đầu sang chỗ khác.


“Bạn học Thạch Phong, cậu đã đến rồi, tìm một chỗ ngồi đi, chờ lát nữa bạn học Lâm Phi Long tới, thì lớp mình đông đủ.” Lớp trưởng Triệu Nhược Hi biểu hiện rất bình thản, thái độ nói chuyện cùng hắn chỉ là làm việc theo thông lệ.


Chỉ có điều Thạch Phong lờ mờ nhận ra, trong ánh mắt của Triệu Nhược Hi khi nghiêng đầu nhìn qua có chờ mong nào đó, nhưng không phải hắn, hẳn là Lâm Phi Long trong miệng cô.


“Được.” Thạch Phong gật đầu, tìm đại một góc ngồi xuống, sao không ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm với đám bạn nam khác ư, chỉ nhìn ánh mắt của bọn họ cũng biết là không thể nào.


Thạch Phong chỉ có thể cười khổ trước cảnh này, mình làm người kiếp trước thật sự quá thất bại mà…


Cũng đành chịu thôi, mỗi lần họp lớp, hay trong lớp có hoạt động nào đó, hắn vì tiết kiệm tiền, đều không tham gia, sớm bị coi là một người trong suốt trong lớp, có lẽ ở trong mắt mọi người, hắn rất quái gở ấy chứ.


“Làm sao tên kia lại đến vậy?”


“Chắc do lớp trưởng thông báo, không ngờ tới hắn đến thật.”


“Chỉ là một sinh viên loại kém mà thôi, nhìn cũng thấy ghét, cậu có thấy hắn nhìn tớ hèn mọn bỉ ổi quá trời không, đừng nói là thích bà đây nha, thật buồn nôn.”


Lớp học vang lên những tiếng bàn tán rì rầm về Thạch Phong, việc Thạch Phong góp mặt làm ai ai cũng giật mình, bình thường Thạch Phong không tham gia bất kì hoạt động nào hết, bây giờ lại đến. Trong lời nói của mọi người không chỉ mang theo ý xem thường, còn chứa sự chán ghét, bởi vì Thạch Phong rất gầy yếu, không thiếu lần bị người lớp khác bắt nạt, đã thế bình thường họp lớp đều chỉ có sinh viên loại kém mới không có tiền tham gia, để những lớp khác nhìn thấy trong lớp bọn họ có người như vậy, khiến họ cảm thấy rất bẽ mặt.


Mặc dù nói rất nhỏ, nhưng mà Thạch Phong vẫn nghe được, hoặc có thể nói rằng những người này cố ý để hắn nghe được.


Song, Thạch Phong chỉ khẽ cười cho qua, hắn đã không phải thanh niên trẻ tuổi bồng bột, sao lại tức giận với đám nhóc con chưa ra đời này, hiện tại hắn chỉ quan tâm vấn đề bằng cử nhân của mình thôi.


Chốc lát sau, một thanh niên có dáng người to con, thân cao chừng một mét chín đi vào.


Người nọ chính là Lâm Phi Long.


Ở trong trí nhớ của Thạch Phong, gã ta là người mưu mô, nói như vậy là bởi vì sau khi tốt nghiệp đại học, gã theo đuổi cô con gái của một tập đoàn khổng lồ, tốn thời gian ba năm để trở thành chủ tịch của tập đoàn ấy, nhưng vì thế giới thực tế ảo ảnh hưởng đến thế giới hiện thực càng ngày càng lớn, Lâm Phi Long cũng tiến vào đóng quân Thần Vực, tìm bạn học cùng lớp thời đó chính là hắn, muốn hợp tác trong Thần Vực.


Khi ấy hắn chính là người dẫn đầu Studio U Ảnh, là hội trưởng công hội U Ảnh, công hội U Ảnh trong giai đoạn lúc đó miễn cưỡng có thể xem là công hội nhị lưu, nhưng đã nắm trong tay một thành phố lớn có dân số khoảng năm mươi ngàn người.


Nể mặt từng là bạn cùng lớp, hắn đồng ý rồi, tuy rằng việc này về sau giúp U Ảnh kiếm lợi nhuận khá nhiều, nhưng Lâm Phi Long kiếm lời nhiều hơn, đồng thời bồi dưỡng được kha khá cấp dưới lợi hại, sau đó không hiểu sao leo lên một nhà công hội nhất lưu khác, từ bỏ U Ảnh.


Mọi người thấy Lâm Phi Long đến, các bạn nam trong lớp đều đứng lên, thể hiện rất kính trọng, mà các bạn nữ ăn mặc trang điểm xinh đẹp đều quăng cho Lâm Phi Long ánh mắt mập mờ, mà ngay cả Triệu Nhược Hi theo Thạch Phong nhận xét là dịu dàng ít nói đều cũng có điều thay đổi trong cảm xúc, dẫu sao hắn cũng tính là nhìn rõ vô số phái nữ, có thể nhận ra Triệu Nhược Hi có chút tình cảm với Lâm Phi Long.


“Sao vậy ta?” Thạch Phong không rõ, những người khác còn chưa tính, Triệu Nhược Hi là cô gái đẹp nhất lớp đấy, dịu dàng ít nói động lòng người, mặt trái xoan, dáng người thon thả, gia cảnh cũng rất tốt, bình thường đều có thể bắt gặp các bạn nam lớp khác theo đuổi cô, nhưng cô đều không thèm để ý, sao lại coi trọng Lâm Phi Long chứ nhỉ?


Chẳng lẽ đây là vận đào hoa của Lâm Phi Long? Ai thấy cũng thích, hoa gặp hoa nở?


“Tất cả mọi người ngồi đi.” Lâm Phi Long cứ như là lãnh đạo, tự nhiên lên trên bục giảng, nói cám ơn, “Cảm ơn mọi người hôm nay tới chúc mừng tôi, không có sự ủng hộ của các bạn, tôi cũng sẽ không đạt thành tựu bây giờ.”


“Anh Phi Long, anh quá khiêm tốn, toàn trường hơn năm ngàn người tham gia cuộc thi đấu võ thuật, anh đánh vào top 10, đó là vinh dự của cả lớp, hiện tại không cần tham gia vòng loại, vẫn có tư cách tham gia cuộc thi đấu võ thuật của thành phố Kim Hải, người thường sao có thể làm được như anh. Tương lai trở thành bậc thầy võ thuật rồi, anh chớ quên bọn tôi là được.”


“Đúng đấy, anh Phi Long, bọn tôi đều muốn thấy anh trở thành quán quân.”


Bạn học cùng lớp đều đứng lên chúc mừng, ai ai cũng tỏ ra vui mừng như chính bản thân mình đạt được vậy.


Chẳng qua, cả lớp chỉ có Thạch Phong ngoại lệ.


Hắn nghe mà ngây ngẩn tại chỗ, vốn tưởng chuyện quan trọng gì, té ra chính là cuộc thi đấu võ thuật ở trường học vừa chấm dứt, đến chúc mừng Lâm Phi Long có thể tham gia cuộc thi đấu võ thuật cấp thành phố.


Nếu đổi thành trước đây, có lẽ hắn còn thấy hâm mộ, dù sao xã hội này có quá nhiều người thích cuộc thi đấu võ thuật, dù chỉ có thể tham gia vòng loại cuộc thi đấu võ thuật cũng được hoan nghênh hơn những ngôi sao trên màn ảnh, bởi vì không dễ tham gia cuộc thi đấu võ thuật cấp thành phố, do chế độ tuyển chọn nghiêm khắc, trong mười ngàn người thì chỉ khoảng ba hay bốn người vào cũng đã là nhiều rồi. Nếu có biểu hiện lóa mắt, thì biết đâu có thể ký hợp đồng với công ty lớn, trở thành người phát ngôn cho thương hiệu, nhận quảng cáo nhiều hệt như các minh tinh, muốn không kiếm được tiền cũng khó, tương lai rực rỡ bằng phẳng.


Nhưng rồi theo độ nóng của Thần Vực dần tăng lên, mọi người trở nên càng thích đánh chém chinh chiến trong Thần Vực hơn, đằng nào thì càng kích thích mà sẽ không gặp nguy hiểm tánh mạng, từ đó rất nhiều cao thủ Thần Vực trở thành đối tượng được tung hô.


Chương 46 ▶

Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥






Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page