top of page

Chương 1: Thầy giáo Cố Phi.

Đã cập nhật: 21 thg 9, 2023

Quyển 1: Một pháp sư ra đời!


Bầu trời thành Vân Đoan vô cùng u ám, mưa phùn rả rích không ngớt.


Lúc này, hai tên NPC thương nhân trong học viện pháp sư gần nơi đăng nhập của người chơi đang bị bao vây đến mức một giọt nước cũng không lọt qua nổi. Hai người họ, một người chuyên bán chổi, người còn lại thì bán kính đen. Hai chữ Harry Potter luôn gắn liền với chủ đề pháp thuật, ngay cả trò Game Online tân tiến nhất là Thế Giới Song Song cũng không ngoại lệ.


Hai tên NPC có tạo hình y chang trong tiêu chuẩn phim truyện Harry Potter ấy đang chặt chém giá cả 'làm thịt' đám người mới đáng thương. Phải biết rằng, người chơi mới đăng nhập chỉ được hệ thống tặng cho 50 đồng vàng, mà hai thứ đồ trang sức không có công hiệu kia lại ngốn tận 125 đồng vàng mỗi món, tổng cộng là 250 đồng, gấp năm lần số tiền họ có. Dù vậy, sự nhiệt tình của người chơi cũng không hề giảm, ngược lại còn bỏ ra cả một ngày ròng rã để kiếm cho đủ 250 đồng vàng nữa. Khắp nơi trong học viện pháp sư đều phủ đầy bóng dáng của những người chơi mặc áo choàng dài, trên mặt mang kính đen, tay cầm cây chổi đi qua đi lại trong dòng người chật chội.


Ở trong khung cảnh đâu đâu cũng vui vẻ náo nhiệt này, có một người lại mặt ủ mày chau.


Người nọ chính là Cố Phi, mặc một bộ áo choàng dài của pháp sư, đứng ở trung tâm quảng trường học viện, nhìn dòng người hớn hở xung quanh, hắn ngoại trừ than thở ra, thì thực sự không tìm ra chuyện gì để mình làm.


Chức nghiệp mà hắn không muốn chọn nhất chính là pháp sư đấy.


Nhưng số trời đưa đẩy, bây giờ hắn lại là một tên pháp sư.


Cái này muốn trách phải trách tên nhóc học sinh A Phát kia. Cố Phi vốn là một giáo viên trong trường học, trong lúc vô tình đã nghe thấy đám học sinh thảo luận về Game Online sử dụng công nghệ thực tế ảo tiên tiến mới nhất này. Sau khi hắn nghe ngóng hỏi thăm, nhóc học sinh tên là A Phát kia đã tặng cho hắn một tài khoản để lấy lòng.


Ai mà ngờ được, lòng tốt ấy lại gây ra sai lầm to lớn. A Phát thế mà đưa tài khoản đã đặt tên họ và chọn chức nghiệp rồi của mình cho Cố Phi. Sau khi Cố Phi đăng nhập vào quét hình, khóa thân phận và tiến vào trò chơi xong mới phát hiện tình huống động trời này. Lại thêm đây là Game Online đầu tiên sử dụng kỹ thuật VR tân tiến, dung lượng của server có hạn, cho nên nhà sản xuất phải giới hạn số lượng tài khoản, thành ra một người chỉ có thể tạo một tài khoản. Bởi vậy dẫn tới việc, nếu Cố Phi muốn chơi trò chơi này thì chỉ đành làm pháp sư mà thôi.


Mất công đi mua bộ thiết bị chơi game VR tân tiến nhất này về, không chơi thì quá uổng phí. Cuối cùng Cố Phi vẫn đăng nhập vào trò chơi. Chỉ tiếc rằng, không chọn được chức nghiệp thầm mong nghĩ, đã khiến mục đích chơi game của hắn tan vào hư vô. Đứng trong thành, Cố Phi lúc này hoàn toàn không biết nên làm những gì.


Đang khi mờ mịt, Cố Phi đột nhiên nhìn thấy vài tên pháp sư chạy từ ngoài cửa lớn vào trong học viện, mà quần áo trên người rách nát, mặt mũi bầm dập. Cố Phi nhìn thấy một thân ảnh thấp bé gầy teo lẫn trong số đó, hô lên theo bản năng: “A Phát!”


Chính là tên học sinh này, thành tích học tập kém, thể dục kém, tướng mạo cũng thuộc loại bình thường, ngoại trừ miệng lưỡi trơn tru ra thì không còn năng khiếu nào khác, ở trong trường học thuộc kiểu người râu ria, bà ngoại không thương, ông nội không yêu. Tài khoản pháp sư của Cố Phi chính là do tên nhóc này đưa cho. Gặp tên nhóc này trong trò chơi, Cố Phi phải kìm nén lắm mới không chạy lên đập cho nó một trận, dù sao nhóc đó cũng không phải cố ý. Huống chi, nghề nghiệp ngoài đời của mình còn là thầy người ta mà.


Nghe thấy có người gọi mình, A Phát ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Phi, nó lảo đảo chạy đến. “Chào thầy!”, A Phát chào hỏi.


“Được rồi được rồi, trong game đừng có nghiêm túc như vậy.” Cố Phi vội vàng nói. Trong trò chơi mà bị học sinh chào hỏi thế kia, quả thật vô cùng lúng túng. Người chơi xung quanh nghe thấy tiếng chào ấy, cũng đều tò mò nhìn sang.


“Sao em lại biến thành thế này?” Cố Phi kéo A Phát rời xa đám đông một chút, rồi lúc này mới hỏi.


A Phát thở gấp hai hơi: “Không ngờ đến mà, không ngờ em mới ra ngoài đi dạo trong thành thôi... mà bị người ta đánh rồi.”


“Em cấp mấy rồi?” Cố Phi khó hiểu. Trong trò chơi, ngoại trừ điểm phục sinh ra thì không còn khu an toàn nữa, Cố Phi biết điểm này, nhưng sự bảo hộ của hệ thống đối với người chơi cấp thấp vẫn có mà. Người chơi dưới cấp năm là không thể bị PK.


“Em mới đăng nhập thôi, còn chưa có thăng cấp!” A Phát nói.


“Vậy sao em lại bị người khác PK?” Cố Phi càng khó hiểu hơn.


“Không phải bị PK, là bị đánh.” A Phát nói.


“Khác nhau ở chỗ nào?” Cố Phi ngạc nhiên.


“Thầy à, muốn PK thì phải dùng những kỹ năng trong game, làm tụt HP của đối thủ. Nhưng trong trò chơi này lại dùng kỹ thuật mô phỏng chân thật nhất, bọn họ cứ như một đám du côn đầu đường xó chợ ngoài đời tẩn em một trận. Tuy không có mất máu, nhưng... thật sự rất đau mà!” A Phát vuốt vuốt khóe môi, đau đến mức nhe răng nhếch miệng.


“Trong game còn có loại người này nữa hả?!” Cố Phi kinh ngạc.


“Đúng vậy! Em cũng không nghĩ tới việc mô phỏng chân thật lại dẫn đến tình huống như thế.” A Phát nói.


“Mô phỏng chân thật sao…” Cố Phi âm thầm ghi nhớ mấy chữ này: “Để thầy đi xem thử!” Cố Phi đột nhiên cất bước tỏ rõ muốn đi ra ngoài.


“Khoan đã!” A Phát giữ chặt Cố Phi, “Thầy à, thầy cũng là pháp sư đó, chỉ số thân thể và sức mạnh trời sinh đều không bằng đám kỵ sĩ kia, đánh lộn kiểu này, chúng ta không thắng được đâu!”


Cố Phi vỗ đầu A Phát, nói: “Em quên rồi sao? Thầy biết võ công nha!” Dứt lời liền xoay người rời đi.


“Thầy!” Nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của Cố Phi, A Phát sợ run trong lòng. Thầy Cố Phi biết võ công! Những lời này chính là một câu truyện cười nổi tiếng trong trường trung học Dục Lâm. Nghe nói đến cả thầy hiệu trưởng cũng đã từng lén bình luận rằng: Thế nào là trơ tráo? Việc thầy Cố Phi suốt ngày nói mình biết võ công, chính là kẻ không biết xấu hổ nhất mà cả đời tôi từng gặp.


Cố Phi quả thật có sức bật tốt một chút, tốc độ nhanh một chút, thân thủ nhanh một chút, sức lực lớn một chút. Trong mắt người bình thường, một người thầy dạy thể dục có những biểu hiện đó là hoàn toàn hợp tình hợp lý, nhưng Cố Phi hết lần này tới lần khác lại nói mình tập võ từ nhỏ đến lớn, mới luyện được một thân xương sắt gân thép này, đánh khắp thiên hạ không có ai địch lại.


Không một ai tin tưởng.


Bởi vì trên diễn đàn trường Dục Lâm có một đoạn video được lưu truyền rất rộng rãi, đó là do một camera được lắp đặt ở cửa trường vô tình quay lại, cũng không biết là do tên rỗi hơi nào đăng lên. Trong đoạn video là một người trẻ tuổi đang bị một ông già đánh đến mức mặt mũi bầm dập, lăn lộn trên đất, không cách nào trả đòn. Đoạn video này có tên là “càng già càng dẻo dai”. Nam chính số một đương nhiên là ông già, mà nam chính số hai sau khi so sánh, thì chính là thầy giáo Cố Phi luôn tự xưng “đánh khắp thiên hạ không có ai địch lại” này.


Có đoạn phim ngắn trên, còn có ai chịu tin tưởng Cố Phi biết võ công chứ? Tất cả mọi người đều cho rằng người này đã xem tiểu thuyết võ hiệp quá nhiều, đến nỗi đầu óc hơi thất thường rồi. Còn may, tuy Cố Phi luôn miệng nói mình biết võ công, nhưng không hề có khuynh hướng bạo lực nào, thái độ dạy học vẫn tính là nghiêm túc, bởi vậy mới không sản sinh thêm ảnh hưởng xấu gì.


Nhưng mà lúc này... A Phát nhìn thấy Cố Phi đã rời khỏi cổng lớn học viện pháp sư, rồi quay đầu lại lớn tiếng hỏi A Phát: “Ở hướng nào vậy?”


A Phát theo bản năng chỉ về phía bên phải, Cố Phi cất bước đi ngay.


A Phát sững sờ một lát mới phản ứng lại, vội vàng bước nhanh đuổi theo.


Trò chơi được mô phỏng chân thật rất cao, con đường được lát bằng đá tảng khiến người đi cảm thấy nhấp nhô, nhưng Cố Phi lại bước nhanh như bay, chỉ đáng thương cho A Phát ở phía sau chạy muốn hụt hơi, mồ hôi đầm đìa, cuối cùng thấy Cố Phi dừng lại tại một ngã rẽ.


“Bọn chúng ở đâu?” Thấy A Phát đuổi theo, Cố Phi quay đầu hỏi.


“Lúc nãy bọn họ tụ tập ở bên kia.” A Phát vươn tay chỉ vào hồ nước ở giữa quảng trường, “Thầy ơi, không nên tới đó đâu!” Chứng kiến Cố Phi tiếp tục tiến lên, A Phát hô to.


Cố Phi quay đầu cười cười: “Em đúng là không nên tới đấy, thầy đi một lát sẽ quay lại liền.”


Bóng lưng khoác áo choàng pháp sư luôn khiến ai nhìn qua cũng cảm thấy yếu ớt mảnh khảnh, thế nhưng bóng lưng Cố Phi lại làm cho người ta cảm thấy phóng khoáng và tự tin đến lạ thường.


“Móa! Cùng lắm là bị đánh thêm vài cú, trong game thôi mà, thân thể thật của mình cũng đâu có bị thương.” A Phát thì thầm một câu, bước chân tăng tốc đuổi theo Cố Phi.


Nhưng lúc này đã không thấy tung tích của Cố Phi đâu. A Phát vừa đi vừa quan sát chung quanh, đột nhiên nó nghe tháy một tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ trong một con hẻm nhỏ gần đó. A Phát vội chạy đến, ló đầu thăm dò nhìn vào trong.


Trong con hẻm nhỏ có bốn gã người chơi mặc giáp nhẹ của kỵ sĩ, bọn chúng đang túm một chàng trai nhỏ gầy mà đánh đập tàn nhẫn. Tiếng động từng cú đấm mạnh nện lên da thịt khiến người nghe thấy sởn hết gai ốc, còn người bị đánh sớm đã miệng mũi méo xệch, trên thân loang lổ máu tươi, không nhìn ra cậu ta là chức nghiệp gì từ trang bị đang mặc được. Nhưng trong tình huống hiện tại, cho dù cậu ta có là chức nghiệp chiến sĩ nổi danh da dày thịt béo, nếu chỉ dùng thân phận người bình thường thì cũng không chống đỡ nổi vụ đánh hội đồng của bốn thằng đàn ông đứng tuổi. Lúc này cậu ta đã sớm đánh mất năng lực chống cự, bị người nện từng cú đấm lùi về góc hẻm, chỉ biết co ro không rên lấy một tiếng.


Bốn gã đánh nguoiờ đều có vẻ mặt dữ tợn, xem ra cũng không phải là loại người hiền lành gì. Tuy nhiên lúc này bọn chúng đều dừng tay, bởi vì Cố Phi đã xuất hiện trước mặt bọn chúng.


Không có ai mở miệng nói chuyện, nhưng sau khi thấy áo choàng pháp sư của Cố Phi xong, bốn gã cùng liếc nhìn nhau, sau đó lộ ra nụ cười hiểu ý.


“Buông cậu ta ra!” Cố Phi nói.


“Mày nói tên này ấy hả?” Người có thân hình vạm vỡ nhất trong bốn người vừa hỏi rồi tung chân đá vào cái người đáng thương đang co rúc trong góc tường một cú, sau đó gã nháy mắt ra dấu với ba người còn lại, bốn người chậm rãi di chuyển, đánh bọc sườn Cố Phi. Bọn chúng vốn đều đề phòng Cố Phi quay đầu chạy trốn, nào ngờ Cố Phi vẫn bất động đứng tại đấy, mặc kệ bốn tên bao vây hắn ở bên trong.


Trong mắt người đàn ông vai u thịt bắp cầm đầu lộ ra nét kinh ngạc rõ ràng. Nhưng sau khi quan sát Cố Phi tỉ mỉ, gã lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Người trước mắt này không tính là quá cao, nhưng áo choàng pháp sư trong trò chơi không thể che giấu được vóc dáng cân xứng của hắn. Vai rộng, eo thon, chân dài, đây rõ ràng là vóc dáng của một người chú trọng rèn luyện thân thể. Tố chất thân thể khá tốt, vậy ắt hẳn khả năng đánh lộn cũng sẽ không quá kém. Nhưng đang trong trò chơi, thể chất ngoài hiện thực có tốt cỡ nào, thì trong game lại hoàn toàn được trò chơi quyết định những số liệu tốc độ, sức mạnh, thể phách vân vân. Một pháp sư thôi mà, sức mạnh yếu nhất đấy, ăn trọn một cú đấm của gã là đủ làm người nọ đau đớn kêu la rồi. Xem ra hoàn cảnh mô phỏng chân thật cao độ làm người nọ quên mất mình đang ở trong game.


Không có một câu xã giao nào được thốt ra, tên cầm đầu chỉ nói một chữ: “Lên!”


Chương 2






Comments


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page