top of page

Chương 7: Nó cũng có thể gọi là game sao?

Một giờ thể nghiệm game đã hết.


Người dẫn chương trình lại lên sân khấu.


“Được rồi, thời gian thể nghiệm game chấm dứt! Không biết các người xem có tìm được game mình thích game không nhỉ?”


“Như vậy, tiếp tục giai đoạn thi đấu kế tiếp, đầu tiên hãy cho chúng ta xem thử từng thành tích lấy được của hai mươi trò chơi này, mời nhìn lên màn hình lớn.”


Khán giả ngước mắt lên coi màn hình lớn, trên đó chiếu kết quả tổng thời gian chơi và số lượng đề cử của hai mươi trò chơi.


Khán giả nháo nhào!


“Móa, giả đi?”


“Nó, trò chơi vô nghĩa kia? Điên rồi à?”


“Làm sao có thể chênh lệch số liệu nhiều như vậy?”


“Mù mắt chó! MC, có điều chỉnh số liệu gì không đấy!”


Trên màn hình lớn, ánh mắt mọi người đều bị số liệu của ‘Flappy Bird’ hấp dẫn, bên trên thình lình viết: Tổng thời gian chơi 349 tiếng đồng hồ, số lượng đề cử 544!


Mà game ‘Đảo thợ săn’ hạng hai, tổng thời gian chơi mới chỉ 92 tiếng đồng hồ, số lượng đề cử 330 mà thôi!


Người dẫn chương trình cũng sửng sốt, bản thân anh ta cũng vừa mới biết những số liệu kia, giống khán giả, phản ứng đầu tiên của anh ta cũng là số liệu sai rồi!


Ba giám khảo hai mặt nhìn nhau, có chút không thể tin được vào số liệu này nổi.


Số liệu đó tương đương với khái niệm gì, người xem ở đây tổng cộng có 700 người, mà trung bình mỗi người bỏ ra nửa tiếng đồng hồ cho game này đấy!


544 người trong số 700 người đều bằng lòng chia sẻ trò chơi này cho những người khác chơi thử.


Số liệu này quả thực nghịch thiên!


Trần Mạch ngược lại không thấy ngoài ý muốn, số liệu trên cơ bản nằm trong dự đoán của hắn.


Kỳ thật trò chơi ‘Flappy Bird’ này cũng không phải game khiến người mê mẩn phi thường gì, trái lại, nó rất tự làm khổ đấy. Nếu như trò chơi này treo ở trên thị trường mua sắm ứng dụng cho người dùng chơi, khả năng đa số mọi người đều tắt nó đi sau năm phút đồng hồ.


Nhưng mà, hiện tại khán giả đang ở hiện trưởng cuộc thi thiết kế game, đối thủ cạnh tranh của ‘Flappy Bird’ không phải những game chuyên nghiệp, mà là game nhập môn được thiết kế rối tinh rối mù.


Những tác phẩm khác, căn bản không hấp dẫn được khán giả quá lâu, cho nên, đa số khán giả chọn quay về cà điểm, thậm chí vài khán giả tương đối cố chấp đều dành hết toàn bộ thời gian vào việc cà điểm trong ‘Flappy Bird’.


Bởi như vậy, ‘Flappy Bird’ có được kết quả tổng thời gian cao thế kia là chuyện rất bình thường.


Người dẫn chương trình đè tai nghe nói nhỏ hai câu, sau một lát, anh ta ngẩng đầu lên, nói với tất cả khán giả rằng: “Các khán giả bình tĩnh, tôi vừa mới xác nhận với nhân viên kỹ thuật đằng sau, số liệu không hề sai, đây là số liệu cuối cùng của hai mươi trò chơi này.”


Dưới hàng ghế khán giả vẫn rối loạn tưng bừng.


Rất nhiều người vẫn không tin ‘Flappy Bird’ có thể thu được thành tích như vậy, nhất là những khán giả. không hề có tí ti cảm giác thích thú gì với loại trò chơi này, chơi một lát liền lập tức tắt đi.


Có điều, phần đông khán giả đã tiếp nhận sự thật này.


“Trò chơi ấy lợi hại như vậy à? Kiểu pixel đơn sơ, cách chơi đơn giản thế kia, mà hạng nhất? Đã thế bỏ xa hạng hai nhiều như vậy!”


“Có gì khó hiểu đâu, cậu tự ngẫm lại xem cậu bỏ ra bao nhiêu thời gian cho game này?”


“…Chừng 40 phút.”


“Tôi bỏ ra gần một giờ! Chỉ cố cà điểm thôi, mà bây giờ tôi còn thấy chóng mặt.”


“Đúng vậy đó, vừa nhắm mắt lại liền thấy con chim đần kia đang nhảy nhảy, còn nhịn không được bấm vào nó…”


“Các cậu xem, trên bảng xếp hạng có gần sáu trăm người, 200 người đứng đầu đều trên 20 điểm, còn có thiệt nhiều tên 40 – 50 điểm nữa đấy, cậu thử nghĩ coi cần chơi bao lâu mới có thể lên 20 điểm?”


“Thì… cũng phải cần 20 phút đi… Bấm không nhạy, mất một giờ không nhất định thành công được.”


“Thì đó, nên kia là số liệu chân thật của nó.”


“Thật đúng là… Trò chơi này nghịch thiên mà…” Khán giả vốn không tin lúc bấy giờ đều bắt đầu bán tín bán nghi.


Người dẫn chương trình ho nhẹ hai tiếng: “Được rồi, đã có nhân viên kỹ thuật xác nhận thành tích chân thật, vậy hạng nhất của chúng ta trước mắt là tác phẩm ‘Flappy Bird’ của nhà thiết kế số 7!”


“Kế tiếp là vòng giám khảo bình phẩm, sau khi kết thúc loạt bình phẩm, các khác giả còn có vòng đề cử tiếp theo.”


Người dẫn chương trình dừng một chút, rồi tiếp tục nói: “Có một điều cần nhắc nhở mọi người, trước mắt game ‘Flappy Bird’ có hai hạng số liệu thời gian chơi và số lượng đề cử đều vượt xa hạng hai, dựa theo quy tắc, mỗi người chơi đề cử bằng với thời gian 30 phút chơi game, nói cách khác, chỉ khi game ‘Đảo thợ săn’ vượt qua ‘Flappy Bird’ 128 đề cử, mới có thể đoạt được hạng nhất.”


“Kế tiếp, mời ba vị ban giám khảo bình phẩm.”


Người dẫn chương trình vươn tay mời, ra hiệu ban giám khảo có thể bắt đầu lên tiếng.


Ba giám khảo nhìn nhau, Khưu Hằng Dương nói với Sử Hoa Triết: “Vẫn để đàn anh nói trước đi.”


Ba người họ đều là nhà thiết kế cấp B, lại không cùng làm trong cùng một công ty, địa vị không chia cao thấp, Sử Hoa Triết có tuổi lớn nhất, cho nên Lâm Hải và Khưu Hằng Dương đều biểu hiện tôn kính với ông ấy, nhường ông nói trước.


Sắc mặt Sử Hoa Triết tái xanh, dịch microphone lại gần miệng mình, cất tiếng trầm thấp lại rõ ràng.


“Nó cũng có thể gọi là game ư?! Tôi là người không ủng hộ đầu tiên! Nếu như nó cũng có thể coi là game, thì khác gì trò chơi là thứ mèo chó ở đâu ra đều có thể thiết kế à?!”


“Hát rong đầu đường có thể gọi là ca sĩ sao?!”


“Nghuệch ngoạc trên tường có thể thành hoạ sĩ à?!”


“Lúc ghi văn xuôi thêm mấy vần đuôi, thì trở thành nhà thơ hiện đại rồi hả?!”


“Vớ vẩn!”


Sử Hoa Triết hiển nhiên tức giận vô cùng, còn dùng đốt ngón tay hung hăng gõ bàn một cái.


“Đầu tiên, cái trò chơi này không hề có nội dung nào, cách chơi chỉ một, hình ảnh thô ráp, xúc cảm cực kém! Cho nên tôi nói với tư cách một trò chơi, thì trên tiêu chuẩn chế tác thì nó đã thất bại triệt để!”


“Tiếp theo, trò chơi này hoàn toàn chui cái chỗ trống, dựa vào kích thích lòng ganh đua so sánh của người chơi, kích phát tâm lý mong chờ may mắn của người chơi, cố cưỡng ép kéo dài thời gian chơi game!”


“Cho nên, mọi người thấy những số liệu kia, thời gian chơi game cũng vậy, lượng đề cử cũng thế, đám số liệu đó đều là giả hết đấy! Tại sao vậy chứ, bởi vì nó đi đường ngang ngõ tắt!”


“Xét thấy vậy, thái độ của tôi rất rõ ràng, tôi kiên quyết không đồng ý trò chơi này trở thành hạng nhất!”


Sử Hoa Triết nói xong, đẩy microphone ra ngoài, còn phập phồng thở hổn hển.


“Đúng! Thầy Sử nói hay lắm!”


Cũng không biết là ai hô lên câu ấy, lập tức dẫn tới đám khán giả cười vang khắp chốn.


Câu khen kia truyền từ trong đám người dự thi, khả năng cao chính là tác giả của ‘Đảo thợ săn’ rồi.


Trần Mạch bình tĩnh vặn mở chai nước khoáng trên bàn uống một ngụm, Sử Hoa Triết có loại phản ứng này đã trong dự đoán của hắn.


Hiển nhiên, Sử Hoa Triết phi thường phản cảm loại trò chơi này đấy, bởi vì ông ta là tay tàn, không tài nào thể nghiệm được niềm vui khi cà điểm.


Mà siêu cấp tập trung của Trần Mạch cưỡng chế Sử Hoa Triết chịu ngược đãi trong trò chơi 10 phút, hắn tức sôi ruột cũng hợp tình hợp lý.


Người dẫn chương trình hiển nhiên cũng không nghĩ tới Sử Hoa Triết sẽ nổi giận đến như vậy, vội vàng dẫn chủ đề về chỗ khác: “Được rồi, vừa rồi thầy Sử Hoa Triết đã đưa ra cái nhìn của mình, kế tiếp, là thầy Lâm Hải.”


Lâm Hải hơi khó khăn nhìn Sử Hoa Triết, lại ngó trò chơi ‘Flappy Bird’, do dự một lát mới mở microphone.


“Trò chơi này ư… Tôi hơi nhận đồng quan điểm của thầy Sử Hoa Triết, bản thân cách chơi của nó chẳng hề phong phú, chất lượng cũng rõ ràng không cao, từ góc độ phẩm chất thì nó xác thực không xứng lắm với hạng nhất cuộc thi này.”


Lâm Hải dừng một chút, xoay chuyển cách nói: “Nhưng mà… Tôi cảm thấy nó đã có thể lấy được thành tích bây giờ, hai hạng số liệu thời gian chơi game và số lượng đề cử không tệ, vậy đã nói rõ người chơi tán thành nó. Cho nên, tôi vẫn giữ lại thái độ trông chừng, đem quyền quyết định cuối cùng giao cho khán giả.”





Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page