top of page

Chương 6: Kỹ xảo kinh diễm.

Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023

Đếm ngược chấm dứt.


Thạch Phong nghiêng mình về phía trước, hai chân khuỵu xuống, giống như một con báo săn, bất ngờ phát lực, chạy khỏi vạch xuất phát.


Đoàng!


Thạch Phong chạy được khoảng ba mét, thì tiếng súng mới vang lên.


Cùng với tiếng súng vang lên là sáu viên đạn được bắn ra, phủ kín con đường tiến lên của Thạch Phong, trước người Thạch Phong khắp nơi đều có viên đạn màu xanh lá, nếu như phản ứng không nhanh thì sẽ bị bắn thành tổ ong.


Mắt thấy viên đạn bay tới, Thạch Phong nghiêng người sang bên cạnh rồi sau đó lại sang phải một mét để tránh đợt công kích thứ hai.


Tuy rằng ba gã Địa Tinh đều cố gắng ngắm bắn, vỏ đạn không ngừng lạch cạch rơi xuống đất, nhưng Thạch Phong như là nhìn thấy đường bay của viên đạn vậy, lúc nào cũng có thể tránh trước một bước.


“Không thể nào, vượt qua 10 mét nhanh vậy.” Gã mục sư nhìn Thạch Phong vượt qua 10 mét, mà dùng thời gian chưa tới 5 giây, nhanh hơn anh Thứ Tâm gấp đôi, lập tức kinh ngạc.


Thứ Tâm im lặng không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Thạch Phong đang tiến về phía trước.


Vốn tưởng rằng Thạch Phong là tên tay mơ, ngay cả gã là Thứ Tâm mà cũng không nhận ra, chỉ tới khiêu chiến cho vui, nhưng mà biểu hiện linh hoạt thế kia, giống một vận động viên thi đấu khiêu chiến nhiều năm, mỗi một động tác đều đơn giản mà hiệu quả, không phải người chơi bình thường có thể làm được, cho dù gã đã thử khiêu chiến nhiều trận đi nữa thì cũng chưa chắc đã làm được.


Chẳng qua Thứ Tâm có lòng tự trọng của cao thủ, cho rằng Thạch Phong không thể mạnh hơn mình, liền giải thích: “Có lẽ người mới này là vận động viên hoặc đã từng luyện võ, cho nên mới linh hoạt như vậy, nhưng chờ khi đến khoảng cách 15 mét, cách Địa Tinh công kích sẽ thay đổi, đến lúc đó khẳng định gã sẽ không vượt qua được.”


“Anh hai nói đúng, người không biết Liên Minh Thích Khách chúng ta, khẳng định không phải cao thủ, chờ khi đến vạch 15 mét sẽ giật mình cho coi, cuối cùng bị bắn thành tổ ong vò vẽ.”


“Ừ, khi tới vạch 15 mét, sẽ có 12 viên đạn bắn ra, không chỉ nhắm bắn người chơi mà phạm vi bao trùm của đạn cũng lớn hơn hẳn, né trái né phải gì cũng không né được.”


Những thành viên khác của Liên Minh Thích Khách cũng dồn dập đồng ý, dù sao bọn họ đã khiêu chiến bảy tám lượt rồi.


Lần đầu tiên Thứ Tâm khiêu chiến cũng vượt qua mức 15 mét, nhưng mấy lần khiêu chiến sau đó, cùng lắm chỉ đến vạch 20 mét, đủ để biết khoảng cách 15 mét sau cùng khó cỡ nào.


“Gã qua 15 mét rồi.” Một thành viên Liên Minh Thích Khách nói.


Tầm mắt của Thứ Tâm lập tức tập trung lên người Thạch Phong, muốn xem Thạch Phong xử lý như thế nào.


Trên sân, sau khi Thạch Phong vượt qua khoảng cách 15 mét, ba gã Địa Tinh cực kỳ tức giận, bắt đầu điên cuồng nổ súng mà không cần ngắm trước.


Thế là trước mắt Thạch Phong có một mảng đạn lớn bao trùm, có ba viên nhắm trúng Thạch Phong, chỉ cần ăn trúng một viên thì sẽ kết thúc.


“Bắt đầu chơi xấu rồi à?” Thạch Phong cười một tiếng, rút Kiếm Người Mới ra, nghênh đón viên đạn đang bay tới.


Thạch Phong ở kiếp trước lãnh đạo U Ảnh, đều tập trung vào công việc và thăng cấp, căn bản không có thời gian đi chơi thi đấu khiêu chiến, chẳng qua từng đứng xem rồi, vẫn hiểu khá rõ về thi đấu khiêu chiến, 15 mét sau cùng Địa Tinh sẽ thay đổi cách công kích.


Khoảng cách 15 mét trong thi đấu khiêu chiến Chợ Đen, có thể nói là thước đo để phân biệt kỹ thuật của người chơi, chỉ có thông qua khoảng cách 15 mét cấp đồng, thao tác kỹ thuật mới coi như nhập môn, nhưng mà cái trình độ nhập môn này, đại đa số người chơi đều mất hai ba tháng mới có thể đạt được, một số nhỏ cần một tháng để thông qua, chỉ có số ít cao thủ mới có thể thông qua ngay, Thứ Tâm chính là nằm trong số ít cao thủ đó.


Mắt thấy ba viên đạn muốn bắn trúng đầu, ngực, và cánh tay của Thạch Phong.


“Thằng nhóc ấy quả nhiên không được, quá nhiều đạn, làm gã quên việc phải né tránh, lại còn xông thẳng lên.” Thứ Tâm thấy Thạch Phong lao thẳng đến viên đạn, cho rằng choáng đầu rồi, chẳng lẽ hắn nghĩ bị một vài viên đạn bắn trúng thôi, thì khiêu chiến vẫn tiếp tục hay sao?


Lúc này Thạch Phong trên sân bỗng nghiêng đầu, vung Kiếm Người Mới lên, chém ra một nhát.


Keng!


Thanh Kiếm Người Mới chém trúng viên đạn trước ngực, tung tóe tia lửa.


Ba viên đạn nguy hiểm, cứ thế bị Thạch Phong giải quyết một cách đơn giản, rồi tiếp tục chạy thêm được một đoạn đường nữa.


Chẳng qua ba gã Địa Tinh cũng không dừng lại, lập tức đổi khẩu súng trên tay thành súng máy, tia lửa không ngừng bắn ra, vì khoảng cách vô cùng ngắn cho nên Thạch Phong lập tức phải đối mặt với 5 viên đạn, mà xung quanh mình đều có viên đạn phong tỏa không còn chỗ tránh, làm người ta muốn tránh cũng không thể tránh.


Keng keng keng!


Thạch Phong vung Kiếm Người Mới nhanh chóng chém bay những viên đạn mình không thể tránh khỏi, vừa cử động thân thể tránh những bộ phận có thể bị bắn trúng, thậm chí Thạch Phong còn nghe được âm thanh viên đạn xuyên thủng không khí sượt qua bên tai.


Lại qua 3 giây, Thạch Phong vượt qua được vạch 20 mét, khoảng cách tới giới hạn chỉ còn 10 mét nữa.


“Bà mẹ nó, anh hai ơi, thằng này còn là người sao? Vậy mà có thể sử dụng kiếm chém bay những viên đạn.” Gã mục sư mở to mắt, rung động cực kỳ, thật khó để miêu tả sự chấn động do Thạch Phong mang đến.


Mặc dù biết đường bay của viên đạn, nhưng mà muốn cản nó cũng không phải chỉ nói miệng là có thể làm được, cần có thân thủ và phán đoán vô cùng chính xác mới có khả năng, nếu sai sót một li thì bạn bèn phải nuốt hận.


Thứ Tâm không nói thành lời, dùng vũ khí để đỡ đạn, quả thực là việc vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận liền ngỏm, mà Thạch Phong lại làm không biết mệt, một lần lại một lần ngăn cản viên đạn bay tới, mà những viên đạn khác như có ý thức, tự động né Thạch Phong.


“Anh hai, tên kiếm sĩ ấy đã đến 25 mét, chắc có thể tới đích rồi.” Gã mục sư nhìn Thạch Phong xông về phía trước như đang khiêu vũ, trước người thỉnh thoảng chớp lóe vài tia lửa, thấy lòng mình ngổn ngang.


“Tôi có mắt, không cần cậu nhắc.” Thứ Tâm cũng bị động tác của Thạch Phong hấp dẫn, không nhịn được nói.


Ngay khi Thạch Phong vượt qua 25 mét.


“Người khiêu chiến.” Một gã Địa Tinh kích động cười, lấy ra một khẩu súng liên thanh, nhắm ngay Thạch Phong rồi bắt đầu bắn phá.


Lập tức mỗi vòng bắn ra những 24 viên đạn, đã thế khoảng cách 5 mét làm người chơi khó tránh né.


“Mẹ nó, rõ là ăn gian!” Thứ Tâm hét lớn.


Thấy cảnh này, mấy người chơi khác đều gào to mắng Địa Tinh vô sỉ.


Đối mặt với màn đạn như mưa, Thạch Phong nghiêm túc hẳn, tuy đã sớm biết khi đến vạch 25 mét thì cách công kích sẽ lại thay đổi, nhưng khi thật sự đối điện với màn đạn này thì hắn vẫn cảm thấy hồi hộp.


Thạch Phong gập gối, nhảy lên như một con báo săn, nhảy về nơi có mật độ đạn ít nhất để mình tiếp xúc phạm vi đạn bắn nhỏ nhất, rồi hắn nắm chặt Kiếm Người Mới, điên cuồng vung vẩy, bốn luồng sáng trắng như chớp nhoáng cùng lúc.


Keng keng keng keng!


Sau đó một đám tia lửa xuất hiện, Thạch Phong đã xuyên qua làn đạn như mưa trút kia.


Rồi lập tức rơi xuống đất, một tay chống đất rồi bật nhanh dậy, lấy tốc độ ánh sáng chạy tới vạch đích.


Tốn thời gian 14 giây, phá vỡ ghi chép thời gian thấp nhất ở cấp Đồng là 18 giây.


“Ài… đúng là không quen cái thân thể yếu đuối này.” Sau khi Thạch Phong chạm đích liền cảm khái, nếu thể chất hơn 100 điểm, chém liên tiếp bốn kiếm sẽ không mệt mỏi như bây giờ.


“Thưa các quý ông và các quý bà, chúng ta hãy vỗ tay chúc mừng chàng kiếm sĩ này khiêu chiến thành công.” Nhân viên Quản Lý Địa Tinh lớn tiếng tuyên bố.


Hệ thống: Người chơi đầu tiên thông qua khiêu chiến cấp đồng, đồng thời phá vỡ ghi chép, ban thưởng 1 ngân tệ và kỹ năng cho kiếm sĩ – Phong Lôi Thiểm.


“Không thể nào, vậy mà ban thưởng kỹ năng Phong Lôi Thiểm hiếm hoi, nó là kỹ năng mà kiếm sĩ level 100 chưa chắc đã lấy được nha.” Thạch Phong nghe tuyên bố mà cho rằng mình nghe nhầm, nhưng khi nhìn quyển sách kỹ năng xuất hiện trong ba lô thật sự là Phong Lôi Thiểm, liền thấy khiếp sợ.


Phong Lôi Thiểm, loại động tác, yêu cầu vũ khí: kiếm, tạo thành ba ánh kiếm công kích với mục tiêu phía trước trong phạm vi 10×2 mét, mỗi lần công kích tạo ra 130% sát thương, đồng thời gây hiệu quả Vết Thương Sâu, sát thương lần kế tiếp sẽ tăng thêm 20%, CD 30 giây.


Nếu như đã nhận được kỹ năng, Thạch Phong không do dự liền bấm học tập.


Chức nghiệp kiếm sĩ này đa số dùng kỹ năng công kích đơn, hiếm có kỹ năng quần công mạnh mẽ, Phong Lôi Thiểm có thể tính là một trong những kỹ năng quần công siêu mạnh của kiếm sĩ, nếu học được ở giai đoạn đầu sẽ vượt trội hơn mọi kiếm sĩ khác.


Sau khi học xong Phong Lôi Thiểm, Thạch Phong mới cảm giác mình mới giống một kiếm sĩ.


“Các cậu chơi đi, tôi đi đây, đừng quên 50 đồng của tôi.” Thạch Phong nhìn về phía Thứ Tâm đang há hốc mồm, nhắc nhở một tiếng rồi rời khỏi Chợ Đen.


Thứ Tâm sững sờ gật đầu.


“Anh Thứ Tâm, hắn đi rồi, đã thế còn cầm phần thưởng đi, chúng ta có cần đuổi theo hay không?” Gã mục sư hỏi.


Thẳng đến lúc Thạch Phong rời khỏi, Thứ Tâm mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại, trừng mắt gã mục sư, mắng: “Mày là thằng ngu hả? Cao thủ kiếm sĩ như vậy không nịnh mà còn muốn đi đối địch là muốn tìm chết sao.”


“Không được, mình phải báo cáo chuyện này cho hội trưởng, may là đã thêm bạn, anh ta tên Dạ Phong sao? Cao thủ kiếm sĩ như vậy, mình lại chưa từng nghe tên, chẳng lẽ là cao thủ sử dụng kiếm nào đổi tên à?” Thứ Tâm tự nhận mình không làm được như cách Thạch Phong chiến thắng khiêu chiến, nhất là đợt công kích liên hồi sau 25 mét, gã lên thì chỉ có mà ngủm củ tỏi thôi, người chơi bình thường không thể né tránh nhưng Thạch Phong lại làm được.


Trong khu thương mại, Thạch Phong tìm được Bậc Thầy Ma Dược Kevin, tốn 120 đồng mua 20 quả Mọng Nổ, thành ra tổng tài sản của Thạch Phong giảm đi rất nhiều, chỉ còn lại có 30 đồng tệ.


Chẳng qua vì cách thăng cấp như tên lửa, đành chấp nhận bỏ tiền.


Mang theo quả Mọng Nổ, Thạch Phong ra khỏi trấn Hồng Diệp, chạy thẳng theo hướng tây.


Hiện nay tất cả người chơi đều là level 0, đều giết quái level 0 ngay bên ngoài trấn Hồng Diệp, chẳng qua một vài người chơi có kỹ thuật tốt sẽ tổ đội với nhau đi đánh Sói Con level 1, chiến sĩ thì cản phía trước, tầm xa tấn công, còn trị liệu thì thêm máu, đánh đâu vào đấy, tuy rằng kinh nghiệm phải chia đều cho mấy người, nhưng hiệt suất rất cao, lại ít người cướp quái.


Có điều Thạch Phong không có ý định cướp quái với người khác, trực tiếp chạy qua khu vực quái level 1, rồi chạy qua khu vực quái level 3, chạy thẳng tới khu vực quái level 5 ở rừng rậm Hồng Diệp, bây giờ còn không có người chơi nào xuất hiện tại đây.


Thần Vực trong giai đoạn hiện nay, không có một người chơi nào dám khiêu chiến quái level 5 cả, áp chế đẳng cấp, máu nhiều, lực công kích lại cao, quái level 5 có thể áp chế người chơi một cách nhẹ nhàng, dù là tiểu đội 6 người đi nữa, cũng đánh không lại một con tiểu quái level 5.


Người chơi tử vong, sẽ bị trừng phạt rất nặng, không chỉ rớt 1 level, còn mất độ thuần thục kỹ năng, cho nên không người chơi nào dám mạo hiểm, nếu không mấy giờ vất vả kiếm kinh nghiệm và độ thuần thục đều mất trắng.



Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥






Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page