top of page

Chương 42: Tinh luyện nguyên tố.

Đã cập nhật: 13 thg 9, 2023

Bên trong phòng rèn, hiệp hội Rèn Đúc.


Thạch Phong tùy tiện lấy ra một tổ Vật Liệu Đá chất đống tại trên bàn đá.


Một tổ Vật Liệu Đá chừng một trăm khối Vật Liệu Đá, trực tiếp chất đầy bàn tròn lớn, còn có một chút rơi xuống đất.


“Xem sức mạnh của mày rồi.” Thạch Phong lại lấy ra Đá Hiền Giả màu đỏ, khẽ cười nói.


Nếu như Đá Hiền Giả bị những người khác trông thấy, hậu quả tuyệt đối cực kì nghiêm trọng, cho nên hắn mới cố ý thuê một phòng rèn, không có hắn cho phép, bất luận kẻ nào đều không có khả năng tiến vào.


Thạch Phong tiện tay cầm một khối vật liệu đá đặt trên bàn, dùng Đá Hiền Giả đụng với Vật Liệu Đá.


Hệ thống: Có dùng Đá Hiền Giả tiến hành tinh luyện nguyên tố hay không?


Thạch Phong trực tiếp lựa chọn có, trong chớp mắt Đá Hiền Giả tản mát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, một cỗ lực lượng thần bí chảy vào trong Vật Liệu Đá.


Ầm!


Vật Liệu Đá to bằng nắm đấm trực tiếp biến thành cát vàng, rơi lả tả đầy đất, không được cái gì cả.


Thế nhưng Thạch Phong chỉ mỉm cười không để tâm, tiếp tục cầm thử một khối Vật Liệu Đá khác.


Khoáng sản luôn hiếm gặp, một khối mỏ Đồng bình thường đã có giá thu mua là hai đồng tệ, bán cho NPC cũng giá trị một đồng tệ, bán một tổ gồm 100 khối mỏ Đồng cho công hội thì có giá 200 đồng tệ, bọn họ còn cướp thu, đắt hơn một tổ 10 Vật Liệu Đá nhiều lắm.


Tinh luyện nguyên tố tương đương với việc lấy nguyên tố kim loại bên trong Vật Liệu Đá ra, nhưng có vài Vật Liệu Đá không có nguyên tố vàng, tự nhiên sẽ biến thành một đống cát, thất bại là chuyện quá đỗi bình thường.


Rầm rầm rầm…


Kết quả liên tiếp mười lần đều không xuất hiện khoáng thạch, Thạch Phong có chút buồn bực, tỷ lệ này hơi bị thấp rồi.


Thậm chí Thạch Phong nảy sinh nghi ngờ những Vật Liệu Đá này có phải do người chơi nhặt được ở đâu đó trong sa mạc không, nên mới đều là cát vàng.


“Thả lỏng, thả lỏng, còn có rất nhiều Vật Liệu Đá.” Thạch Phong hít mấy hơi thật sâu, tự an ủi mình.


Vì vậy lại cầm một khối Vật Liệu Đá, thử nghiệm lần nữa.


Ầm!


Lúc này đây trong đống cát vàng do Vật Liệu Đá hóa thành, có một khối kim loại toả ra ánh sáng đỏ tía, đúng là mỏ Đồng.


Có được mỏ Đồng thứ nhất, Thạch Phong thở phào nhẹ nhõm, động tác trên tay nhanh hơn.


Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, tất cả Vật Liệu Đá trên bàn đá đều biến thành cát vàng, lấy ra tổng cộng 23 khối mỏ Đồng và 2 khối mỏ Đồng Thau, mỏ Đồng Thau có giá trị cao hơn mỏ Đồng gấp ba lần, bán cho NPC với giá ba đồng tệ, bởi vì mỏ Đồng Thau ít ỏi, người của công hội thu mua với giá bảy đồng tệ một khối.


Nhìn khoáng thạch trên bàn, Thạch Phong cảm khái Đá Hiền Giả thực giống là một chậu châu báu, dù Đá Hiền Giả không trọn vẹn, vẫn không hề tầm thường, khó trách nhiều vương quốc đều dốc sức người sức của để tranh đoạt Đá Hiền Giả như vậy, nếu có được sức mạnh nguyên vẹn của Đá Hiền Giả, một vương quốc không muốn cường thịnh cũng không thể.


Thạch Phong cất những khoáng sản trên bàn đi, tiếp tục bỏ ra một tổ Vật Liệu Đá đặt lên.


Từng tổ từng tổ Vật Liệu Đá bị tinh luyện hết, để lại một đống cát vàng chất chồng thành một ngọn núi nhỏ, cũng may phòng rèn có nút lệnh giúp vứt bỏ rác thải, sau khi bấm nút thanh lý, núi cát vàng nhỏ ấy lập tức biến mất sạch sẽ.


Tốn hai tiếng đồng hồ, Thạch Phong tinh luyện 40 tổ Vật Liệu Đá, chiếm được hơn 7 tổ mỏ Đồng và hơn 1 tổ mỏ Đồng Thau, chúng có giá trị hơn hai mươi ngân tệ, mà vốn thành chỉ có bốn ngân tệ thôi, lời gấp năm lần lận, quả thực tiết kiệm được khối tiền.


Chủ yếu nhất là lượng khoáng sản có rất ít, không thể nào thu mua số lượng lớn được.


Thạch Phong vừa ra khỏi phòng rèn, liền nhận được thông báo hệ thống.


Hệ thống: Bạn đã bán ra Áo Giáp Bạo Hùng ở phòng đấu giá, khấu trừ phí thủ tục còn 31 ngân 53 đồng tệ được chuyển vào không gian túi của bạn.


Hệ thống: Bạn đã bán ra Đôi Giày Ám Tinh ở phòng đấu giá, khấu trừ phí thủ tục còn 3 ngân 21 đồng tệ được chuyển vào không gian túi của bạn.


...


Thấy thông báo liên tiếp từ phòng đấu giá, khóe miệng Thạch Phong nhếch lên đầy vui vẻ.


“Quả nhiên có nhiều người cạnh tranh, giá cả mới có thể càng cao.” Thạch Phong rất hài lòng với cái giá bán đi, không nghĩ tới một món giáp cấp Huyền Thiết cho thuẫn chiến sĩ mặc lại có thể bán được hơn 30 ngân tệ, đúng là nhiều kẻ có tiền ở khắp thành Bạch Hà.


Bán những trang bị ấy đi, Thạch Phong bỗng trở thành người giàu, trên người có rủng rỉnh hơn 50 ngân tệ, cũng không lo lắng như trước.


Người chơi bình thường hiện nay còn đang cảm thấy vui vẻ khi trên người có hai ba mươi đồng tệ, hắn đã có hơn năm mươi ngân tệ, thêm khoản nợ Bạch Khinh Tuyết còn thiếu hắn hơn mười ngân tệ, nếu bán đi những mỏ Đồng này, lập tức liền có thể trở thành người giàu sở hữu kim tệ rồi.


Nhưng hắn không tính bán đấu giá đống khoáng sản kia, đống khoáng sản này chính là nền tảng để hắn kiếm thêm nhiều tiền.


Lập tức Thạch Phong lại thuê phòng rèn thêm một giờ, biến Vật Liệu Đá còn dư lại thành khoáng sản hết, đợt này may mắn hơn trước, 45 tổ Vật Liệu Đá đã gặt hái được 10 tổ mỏ Đồng và 2 tổ mỏ Đồng Thau.


Tính tổng cộng là hắn đã có 17 tổ mỏ Đồng và 3 tổ mỏ Đồng Thau, cũng đủ dùng thời gian dài.


Sau khi đã có tiền, Thạch Phong đi đến sảnh chính của hiệp hội Rèn Đúc chuyên giải quyết các công vụ, lúc này không ít học đồ rèn được công hội bồi dưỡng đang thuê phòng rèn ở đây.


“Thật hiểm độc nha, một giờ đã phải trả 5 đồng tệ, tài chính mà công hội cho tôi mỗi ngày để rèn chỉ có 30 đồng tệ thôi, căn bản không đủ.”


“Đó là còn rẻ, ít nhất đầy đủ công cụ, cậu nhìn những công cụ rèn kia kìa, cho dù là thiết bị bình thường nhất cũng có giá vài ngân tệ, nguyên một bộ là hơn ba mươi ngân tệ, quả thực muốn cướp của người ta mà!”


“Cậu còn chưa đi qua phòng rèn trung cấp, chỉ đề cao thêm 3% xác xuất thành công, mà một giờ một ngân tệ đấy, dù là công hội nhất lưu cũng chịu không nổi giá tiền này.”


Vài học đồ rèn liên mồm phàn nàn, cảm thấy căm thù đến tận xương tuỷ trước bảng giá của Hiệp hội Rèn Đúc, nhưng lời nói ra lại đi kèm sự khoe khoang, dù sao bọn họ có công hội nuôi, chỉ sợ người chơi sinh hoạt bình không mướn nổi phòng rèn, huống chi là tăng trình độ rèn lên rồi.


Thạch Phong vòng qua những người chơi này, đi về phía nhân viên quản lý hiệp hội và nói rằng: “Tôi muốn thuê một căn phòng rèn trung cấp.”


“Xin hỏi ngài muốn thuê bao lâu?” Người thanh niên mặc áo xanh đen là NPC quản lý hiệp hội rất vui mừng mà hỏi.


Hiện nay rất nhiều người mạo hiểm đều là kẻ nghèo nàn, ai cũng thuê phòng rèn phổ thông, đã thế còn treo vẻ mặt chê mắc, gặp được Thạch Phong là người mạo hiểm có tiền, thái độ phục vụ liền khác hẳn.


Thạch Phong nhìn đồng hồ, bây giờ đã là buổi sáng ngoài hiện thực, dùng nón trò chơi ảo không thể chơi Thần Vực quá lâu.


“Hai giờ đi.” Thạch Phong suy nghĩ một chút rồi nói.


“Được, đây là chìa khóa của ngài, tổng cộng hai ngân tệ.” NPC quản lý hiệp hội cười híp mắt đưa chìa khóa qua cho Thạch Phong.


Thạch Phong móc ra hai ngân tệ ánh bạc lóng lánh, tiện tay để lên bàn, rồi xoay người đi.


Các người chơi trước đang nghị luận hiệp hội Rèn Đúc âm hiểm đều trợn tròn con mắt, cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, chẳng qua trên bàn đích thật là ngân tệ, không phải đồng tệ màu vàng đỏ.


“Móa, người nọ có tiền dữ, người giàu nha!” Một gã người chơi nguyên tố sư hâm mộ nói.


“Cầu ôm đùi anh trai nhà giàu, em đây sẽ làm ấm giường.” Một người chơi nữ xinh đẹp khác chớp chớp mắt to, nịnh nọt Thạch Phong mà nói.


“Hừ, chẳng qua chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn thôi, tao nhất định sẽ thành học đồ rèn trung cấp trước hắn.” Một nam mục sư ê ẩm nói khoác, dù gã biết rõ điều đó không có khả năng, thiết bị trong phòng rèn trung cấp tốt hơn phòng rèn phổ thông nhiều, nói là tăng thêm 3%, nhưng thực chất khi có những thiết bị này, ít nhất tăng lên tới 5%.


Thêm 5% xác suất rèn thành công, là khác biệt như trời với đất.


Thông tin Donate >

Số tài khoản BIDV: 67010001050853

Số tài khoản Timo: 8007041050850

TRAN THI PHUONG THAO

Số MOMO: 03999811119

paypal.me/akikosigph

Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥


Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page