Chương 15: Vui quá hóa buồn.
- Thị Phương Thảo Trần
- 6 thg 2, 2023
- 7 phút đọc
Đã cập nhật: 5 thg 8, 2023
Thời gian từng phút trôi qua.
Thạch Phong và Hắc Tử không hề nhàn rỗi, đánh giết Địa Tinh Lang Thang level 4 ở chỗ cách không xa hầm mỏ Xích Tinh.
Địa Tinh Lang Thang, cấp Phổ Thông, level 4, HP 400 điểm.
Địa Tinh Lang Thang nhanh nhẹn hơn Người Đầu Chó, rất biết cách tránh né, thế nhưng lực công kích và sức phòng ngự không cao.
Vả lại hang núi Ám Nguyệt vẫn chưa bị khai phá, tiểu quái nơi đây khá nhiều, chưa có ai đoạt quái, nên không cần phải đi tìm quái vật để giết.
Thạch Phong đã lên đến kiếm sĩ level 3, Hắc Tử cũng là chú thuật sư level 2, có Thạch Phong ở mặt trước kéo quái, Địa Tinh Lang Thang căn bản không kịp công kích Thạch Phong đã có Linh Xảo Mau Lẹ, mà sau khi Hắc Tử uống Bia Hắc Thiết điên cuồng tạo sát thương ở phía sau, rất dễ dàng đánh chết Địa Tinh Lang Thang, hiệu suất cày exp còn nhanh hơn khi đánh Người Đầu Chó.
Ở cửa hầm mỏ Xích Tinh, từng nhóm Người Đầu Chó nằm la liệt ở miệng hầm, các loại khoáng sản và đồng tệ rơi rụng khắp mặt đất.
“Anh Hổ, chỗ này quá sung sướng, hơn một tiếng trôi qua, mọi người đều lên level 2 rồi, còn tuôn ra nhiều tiền như vậy.”
“Ha ha ha, mọi người cố gắng lên, ba người các cậu dẫn thêm ít quái nữa, chỉ cần chúng ta giết tiếp, không cần ba, bốn tiếng thì có thể lên tới level 3.”
Viêm Hổ hưng phấn chỉ huy ba tên thích khách mới chạy đến, để cho bọn họ đi lùa Người Đầu Chó nhiều hơn, pháp hệ cũng level 2 rồi, tốc độ đánh giết Người Đầu Chó cũng tăng nhanh hơn hẳn, một lần dẫn hơn ba mươi con Người Đầu Chó căn bản không đủ để giết.
“Anh Hổ, chỗ tôi rơi đồ.” Một tên cuồng chiến sĩ cầm một quyển sách trong tay, hô lớn.
“Lấy tới cho tao xem.” Nhìn đồ rơi ra, Viêm Hổ liếm liếm đôi môi khô khốc, cười híp mắt nói.
Viêm Hổ tiếp nhận quyển sách, rồi cười ha hả.
“Sướng thật, thật sự là quá sướng, nơi mà thằng ranh kia nhọc nhằn khổ sở tìm, không những bị tao đoạt lấy, mà sách kỹ năng hiếm của nghề kiếm sĩ cũng ở trong tay tao, tao rất muốn nhìn vẻ mặt hối hận của thằng nhãi đó nếu nó biết được.”
“Anh Hổ, vừa rồi tôi nhìn thấy thằng ranh kia, bọn họ còn ở khu vực gần đây giết Địa Tinh Lang Thang, chắc vẫn còn thương nhớ nơi này, rất không cam tâm, chi bằng chúng ta đi qua giết bọn nó, ngăn ngừa việc ngoài ý muốn.” Ánh mắt của U Lang đằng đằng sát khí, gã ôm hận rất lớn với vụ Thạch Phong giết gã hai lần.
Viêm Hổ xua tay, cười khinh thường nói: “Để cho bọn nó nhìn đi, xem chúng ta làm sao thăng cấp kiếm tiền một cách nhanh chóng, trở thành bá chủ trấn Hồng Diệp, mà bọn họ chỉ có thể đứng một bên nhìn, chỉ có thể ôm hối hận và không cam lòng, ha ha ha, tao vừa nghĩ đến đã cảm thấy sướng run cả người.”
Tuy rằng U Lang không hài lòng trước mệnh lệnh này, nhưng nghĩ đến dáng vẻ không cam lòng của Thạch Phong, chỉ có thể ở bên ngoài cực khổ đánh giết Địa Tinh Lang Thang, trong lòng gã cũng cảm thấy vui sướng.
“Chờ xem, chờ tao lên tới level 6, sẽ là giờ chết của mày.” U Lang không hề từ bỏ mục tiêu giết Thạch Phong, trái lại nghĩ đến cảm giác sung sướng khi lên tới level 6 rồi đánh chết Thạch Phong, lòng vô hạn mong đợi.
Mà trong rừng cây ở phía nam cách hầm mỏ Xích Tinh 60 mét, Thạch Phong dựa vào cây cối che chắn, vẫn luôn quan sát đám Viêm Hổ.
“Anh Phong, hai người chúng ta làm được hả?” Hắc Tử có chút lo lắng hỏi.
Mười một người kia không phải là người chơi bình thường, là cao thủ thông qua bài kiểm tra đầu vào của studio U Ảnh, hơn nữa còn có hai trị liệu thêm máu, dựa vào hai người bọn họ, căn bản không có khả năng đánh giết những người này.
“Yên tâm đi, thời gian sắp đến rồi, chúng ta ngồi đợi xem kịch vui đi.” Thạch Phong nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói, “Chốc nữa cậu đứng ở phía sau, thấy ai mà sắp hết máu, thì đừng buông tha cho một người nào cả.”
“Thời gian sắp đến rồi?” Hắc Tử không rõ vì sao.
Thạch Phong chỉ chỉ khói mờ ở cửa hầm, cười nói: “Viêm Hổ nghĩ vượt cấp giết quái quá đơn giản rồi, Bom Khói có thời gian hạn chế, hai phút nữa là hết hai tiếng, bọn họ cho rằng đoạt địa bàn của anh đây, rồi cứ việc vui vẻ mà hưởng thụ mãi sao, giờ tôi sẽ dạy bọn họ cách làm người như thế nào.”
Hắc Tử bừng tỉnh hiểu ra, trong lòng càng sùng bái Thạch Phong hơn.
“Vẫn là anh Phong lợi hại, lần này đám nhắt U Ảnh kia xong đời chắc.” Hắc Tử nhếch miệng cười nói.
Bọn họ có thể vượt cấp giết Người Đầu Chó không mất một giọt máu, cũng bởi vì có Bom Khói, không có Bom Khói, bọn họ không có khả năng làm được. Vì Vậy khi Bom Khói không còn, tưởng tượng ra hậu quả thôi cũng đã cảm thấy khủng bố rồi.
Hai phút sau, làn sương khói trước hầm mỏ Xích Tinh bắt đầu biến mất dần.
“Anh Hổ, sao mà sương khói tản đi hết rồi.” Một tên nguyên tố sư chú ý tới khói mờ biến mất, hỏi thăm Viêm Hổ.
“Khói tản đi, sao thế được.” Viêm Hổ đang nằm ngủ bỗng nhiên bật dậy, nhìn sang, khói ở cửa hầm quả nhiên đã tản đi, “Biến mất thì thôi, có lẽ nó có chu kỳ, không cần quan tâm, cứ tiếp tục đánh.”
Ngay khi Viêm Hổ nói xong, Người Đầu Chó vẫn luôn đần độn không biết công kích, đều nhìn về phía đám thành viên studio U Ảnh.
Hơn bốn mươi con Người Đầu Chó đỏ mắt như máu, tức giận gầm rú, rốt cục phát hiện đám người vẫn luôn công kích chúng, nhất thời cùng nhau tiến lên.
Thành viên U Ảnh căn bản không phản ứng kịp, nháy mắt đã bị Người Đầu Chó hội đồng, người chơi level 2 rõ là không ngăn được ba phát đập từ một con Người Đầu Chó, chứ nói gì đến một đám Người Đầu Chó rồi.
Mới giây lát đã chết hết 7 người, thành viên phía sau cũng rối loạn, liều mạng chạy trốn.
Nhưng tốc độ của Người Đầu Chó rất nhanh, đã đuổi kịp mấy tên pháp hệ đang chạy trốn chỉ trong chốc lát, phang cho mỗi tên pháp hệ một búa, tất cả pháp hệ liền ngã xuống không dậy nổi.
“Con mẹ nó, chuyện này rốt cuộc là sao, tại sao những con Người Đầu Chó này lại đột nhiên phát điên?” Thấy tình thế không ổn, Viêm Hổ nhanh chóng bỏ chạy, vừa chạy vừa mắng to.
Vất vả lắm thành viên mới lên tới level 2, hiện tại chết đi, tất cả đều về level 1, còn có ba tên thích khách về thẳng level 0, quả thực thiệt thòi lớn rồi, tăng một giảm một như thế, giấc mơ trở thành bá chủ trấn Hồng Diệp cũng tan vỡ theo, hiện tại đẳng cấp của thành viên U Ảnh còn không bằng người chơi bình thường, thua xa công hội khác nữa.
Trái tim của Viêm Hổ như đang chảy máu.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi, anh cướp.” Thạch Phong chắn ngang đường Viêm Hổ chạy trốn, cười hờ hững.
Nhìn thấy Thạch Phong cười gằn, cho dù Viêm Hổ có ngốc, cũng biết được Người Đầu Chó nổi điên, khẳng định do Thạch Phong làm.
“Mày chết chắc rồi, cư nhiên dám tính kế anh mày, không giết mày về level 0, tao sẽ theo họ mày.” Viêm Hổ nổi giận đùng đùng, giơ tấm khiên lao thẳng về phía Thạch Phong.
So với những người khác của studio U Ảnh, kỹ thuật của Viêm Hổ rõ ràng cao hơn một bậc.
Vừa dùng tấm khiên lớn ngăn cản tầm nhìn của Thạch Phong, vừa dùng kiếm ngắn đâm về chỗ yếu của Thạch Phong, thẳng thừng độc ác, khó lòng phòng bị.
Nhưng một đòn tự tin của Viêm Hổ, chẳng phát huy nên trò trống gì.
“Người đâu?” Viêm Hổ nhìn chằm chằm phía trước, ngay cả một bóng người cũng không có.
“Ở đây.” Thạch Phong đứng sau lưng Viêm Hổ, vung xuống một kiếm.
Trảm Kích!
–36 thương tổn bốc lên trên đầu Viêm Hổ, 220 HP nháy mắt tụt xuống 184 HP.
Viêm Hổ bị đánh trúng, vội vàng xoay người dùng Thuẫn Kích.
Nhưng Thạch Phong đã sớm nhìn ra cử động của Viêm Hổ, lui về sau một bước, xoay người kề sát vào tấm khiên, sau đó vòng ra phía sau Viêm Hổ, lại cho một kiếm.
Không có kỹ năng hỗ trợ, đối mặt thuẫn chiến sĩ phòng ngự cao, chỉ đã tạo thành 23 điểm sát thương.
“Đồ quỷ nhát gan, có bản lĩnh thì đứng im đấy, anh mày chỉ cần vài phút là làm thịt mày.” Viêm Hổ luôn đánh không trúng Thạch Phong, thanh máu bản thân lại không ngừng giảm xuống, chỉ còn dư lại 83 điểm, thật bó tay với việc không công kích trúng Thạch Phong, thế là há miệng châm chọc, hi vọng Thạch Phong vì sĩ diện, để gã có cơ hội giết chết Thạch Phong.
“Được, tôi đứng yên, anh đến đây đi.” Thạch Phong không cần cân nhắc, trực tiếp đồng ý.
Viêm Hổ cười trộm, không nghĩ tới Thạch Phong ngu xuẩn như thế, chỉ cần khích tướng một câu, liền bị lừa rồi.
“Xem anh đây chơi chết mày.” Viêm Hổ giơ tấm khiên lên, sử dụng Xung Phong tới chỗ Thạch Phong, nếu như Thạch Phong không né, cũng chỉ có thể liều mạng, về mặt sức mạnh, hắn sẽ không thua.
Nhưng Viêm Hổ thất vọng rồi.
Vừa mới vọt tới nơi cách Thạch Phong khoảng hai mét, Thạch Phong trực tiếp dùng Phong Lôi Thiểm.
Ba tia chớp xuyên qua tấm khiên, xuyên thẳng luôn cơ thể Viêm Hổ, ba sát thương –28, –35, –41 to tướng từ trên đầu Viêm Hổ bốc lên, HP trực tiếp rơi về không.
“Mày… hèn hạ!” Viêm Hổ gắt gao trừng mắt Thạch Phong, tức giận đến hộc máu, nếu như không phải gã chủ động xông lại, kỹ năng này tuyệt đối không thể rút hết toàn bộ lượng máu của gã.
“Anh cướp không sao chứ, tôi chỉ nói tôi đứng yên, nhưng không nói không đánh trả, sao anh lại đơn thuần như vậy, còn tự mình xông lại đây?” Thạch Phong vẫy vẫy tay, tỏ vẻ mình rất bất ngờ, “Đúng rồi, rất cám ơn anh cướp, đánh giúp tôi nhiều khoáng sản như vậy, làm tôi bớt việc.”
Viêm Hổ chỉ tay vào Thạch Phong còn muốn nói điều gì, nhưng thân thể đã hóa thành ánh sáng trắng biến mất, một chữ cũng không nói ra được, chỉ rớt xuống một đống khoáng sản và một quyển sách.
Thông tin Donate > Số tài khoản BIDV: 67010001050853 Số tài khoản Timo: 8007041050850 TRAN THI PHUONG THAO Số MOMO: 03999811119 Sự ủng hộ của các bạn sẽ tiếp thêm động lực cho Akiko rất nhiều, xin cám ơn ♥ |
Bình luận