top of page

Chương 10: Vị trí đứng đầu mang tính áp đảo!

Sử Hoa Triết không nói năng gì nữa, tuy Khưu Hằng Dương là thế hệ sau, và hai người đều là nhà thiết kế cấp B, nhưng mà Khưu Hằng Dương trước giờ vẫn nổi danh đi theo con đường nghiên cứu phát minh, nếu xé rách da mặt thật thì hai người đều lúng túng, huống chi Sử Hoa Triết cũng hiểu được bản thân so không bằng Khưu Hằng Dương.


Cho nên ông cũng chỉ có thể tạm thời nén giận, ngậm miệng.


Người dẫn chương trình cũng cảm giác được bầu không khí giữa ba giám khảo hơi là lạ, vội vàng nói: “Được rồi, cảm ơn lời bình đặc sắc của ba giám khảo. Kỳ thật tôi cảm thấy, game khiến tất cả mọi người đều ưa thích là không tồn tại, có người thích có người không thích, chuyện này rất bình thường, không phân rõ đúng sai, quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở trên tay khán giả. Như vậy thì kế tiếp, mời các vị khán giả tiến hành đợt đề cử thứ hai.”


Người dẫn chương trình lên tiếng giảng hòa, sắc mặt Sử Hoa Triết mới dễ chịu hơn chút.


Vòng sau đó, khán giả có thể tiến hành đề cử lại, nhưng rất hiển nhiên, tiêu điểm lần này đều tập trung ở hai trò chơi ‘Flappy Bird’ và ‘Đảo thợ săn đảo’ này.


Các game khác đã không có khả năng vượt qua ‘Flappy Bird’, giờ chỉ chăm chăm xem ‘Đảo thợ săn’ có thể bắt được bao nhiêu đề cử ở vòng cuối cùng này.


Khán giả đã đang do dự.


“Cậu bầu cho trò nào?”


“Tôi cảm thấy thầy Sử nói có lý, trò chơi ‘Flappy Bird’ kia có phải quá đơn giản hay không? Thật sự xứng với giải quán quân sao?”


“Vậy cậu bầu ‘Đảo thợ săn’ hả?”


“Ài, khó mà nói mà. Tuy cảm thấy ‘Đảo thợ săn’ được thiết kế dụng tâm hơn, nhưng nó thật không chơi vui như ‘Flappy Bird’.”


“Thế cậu còn do dự cái gì chứ? Khưu Hằng Dương nói cũng có lý nha, dù sao tôi cũng bầu cho ‘Flappy Bird’.”


“Tôi đây cũng bầu cho ‘Flappy Bird’ đi.”


“Bầu đi bầu đi, không thể để một mình mình chịu ngược đãi.”


Rất nhanh, số liệu của vòng mới được thống kê ra.


Số lượng đề cử của ‘Flappy Bird’ là 1037!


Số lượng đề cử của ‘Đảo thợ săn’ là 537!


‘Đảo thợ săn’ muốn vượt qua ‘Flappy Bird’ 128 lượt đề cử mới có cơ hội tranh đoạt hạng nhất, hiển nhiên là không có hi vọng.


Hơn nữa, ‘Flappy Bird’ trong đợt bầu thứ hai lại gặt hái được gần 500 lượt đề cử, trên căn bản là nghiền áp rồi!


Người dẫn chương trình thuyết minh: “Được rồi, kết quả cuối cùng đã ra lò, như vậy dựa theo quy tắc, ‘Flappy Bird’ đã từ thời gian chơi game và số lượng đề cử đồng thời đứng hạng nhất đã chứng minh sự yêu thích của khán giả với nó, nhưng kế đến, còn phải xem ý kiến của ba vị giám khảo, nếu như ba giám khảo nhất trí cho rằng nó không thể lấy được hạng nhất, vậy thì rất đáng tiếc, chúng ta nhất định phải hủy bỏ tư cách của nó.”


“Ban giám khảo, ý kiến của các vị ra sao?”


Người dẫn chương trình nhìn về phía ban giám khảo.


Sử Hoa Triết và Lâm Hải đều không nói chuyện.


Muốn bác bỏ trò chơi này, phải cần ba giám khảo thống nhất ý kiến phản đối mới được, mà thái độ của Khưu Hằng Dương đã rất rõ ràng, cho dù Sử Hoa Triết và Lâm Hải đều phản đối cũng không làm nên trò trống gì, cho nên bọn họ rất thức thời không lên tiếng.


Khưu Hằng Dương cầm microphone qua: “Tôi tán thành trò chơi này, tôi cho rằng nó có thể lấy được hạng nhất cuộc thi nhà thiết kế trò chơi lần này, danh xứng với thực.”


Người dẫn chương trình gật đầu rồi nói: “Được rồi! Như vậy thì hạng nhất cuộc thi thiết kế trò chơi đã xuất hiện, là tác phẩm ‘Flappy Bird’ của nhà thiết kế số 7!”


“Tiếp theo, mời nhà thiết kế số 7 lên sân khấu lĩnh thưởng, bạn đạt được 300 ngàn tài chính nghiên cứu phát minh do nhà tài trợ cung cấp, chứng nhận nhà thiết kế game cấp D cùng với cửa hàng trải nghiệm cá nhân, chúc mừng!”


Trần Mạch từ chỗ ngồi đứng dậy, đi lên trên sân khấu.


Khán giả và đám tuyển thủ đều đang nhìn, muốn xem coi tác giả nghiên cứu ra cái trò chơi biến thái này rốt cuộc là người như thế nào.


Có lẽ hơn nửa số khán giả đang ngồi đây đều muốn nắm cổ áo Trần Mạch mà hỏi: “Anh có nhân cách phản xã hội phải không! Vì sao nghiên cứu ra trò tự làm khổ thế kia hả! Vì cái gì!”


Đương nhiên, cũng chỉ là tưởng tượng trong đầu thôi.


Ngoài dự đoán của mọi người chính là, phản ứng của Trần Mạch rất bình thản, không có vẻ mặt mừng như điên, giống như hắn đã sớm liệu trước được một màn này sẽ xảy ra.


Lên sân khấu lĩnh thưởng đối với hắn mà nói, giống như chỉ một phân đoạn thông thường sẽ có thôi.


“Chúc mừng.”


Người dẫn chương trình bắt tay với Trần Mạch, sau đó đưa cúp quán quân cuộc thi giao cho Trần Mạch.


“Chốc nữa xuống sân khấu sẽ có nhân viên công tác liên hệ anh, chuyển khoản tiền thưởng vào tài khoản của anh. Còn có cửa hàng trải nghiệm, các vấn đề cụ thể mời anh cũng nói chuyện cùng nhân viên công tác.”


Trần Mạch gật gật đầu.


Người dẫn chương trình lớn tiếng nói: “Như vậy, hãy để tiếng vỗ tay nhiệt liệt của chúng ta, tặng cho nhà thiết kế số 7 – Trần Mạch!”


Tiếng vỗ tay của khán giả như sấm, đèn flash của đám phóng viên chung quanh cũng chớp nhoáng không ngừng, Trần Mạch cầm cúp, rất phối hợp mỉm cười mang tính xã giao.


Kết quả vào ngay tại lúc này, một giọng nói vang lên.


“Khụ, người dẫn chương trình, tôi muốn nói thêm hai câu, có thể chứ?”


Người dẫn chương trình sững sờ, quay đầu nhìn lại, người nói chuyện chính là Sử Hoa Triết.


Là có ý gì đây?


Người dẫn chương trình do dự một chút, dựa theo quá trình thì cả cuộc thi đã tính là kết thúc, phê bình gì cũng đã bình, còn cần nói gì thêm chứ?


Có điều Sử Hoa Triết đã yêu cầu, cũng không thể không cho ông ấy nói chuyện, cho nên người dẫn chương trình gật đầu: “Đương nhiên có thể, mời ngài nói.”


Tiếng vỗ tay ở hiện trường dần ngưng hẳn, khán giả cũng buồn bực không biết Sử Hoa Triết muốn nói gì.


Giọng Sử Hoa Triết rõ ràng, nói với Trần Mạch: “Đầu tiên chúc mừng cậu đạt hạng nhất.”


Trần Mạch gật đầu: “Cám ơn.”


Sử Hoa Triết tiếp tục nói: “Làm một người từng trải, tôi muốn chia sẻ một ít kinh nghiệm của người đi trước với cậu, cậu muốn nghe chứ?”


Trần Mạch mỉm cười gật đầu: “Xin mời ngài nói.”


Sử Hoa Triết nói tiếp: “Tôi cảm thấy, suy nghĩ của người trẻ tuổi như cậu xác thực rất đặc biệt, mạch suy nghĩ làm game có nhiều điều khác biệt, điểm ấy rất lợi hại. Nhưng mà, làm game cũng không phải chỉ có ý tưởng liền đủ. Thậm chí mạch nghĩ đặc biệt, có đôi khi sẽ hố chính cậu.”


“Làm game, vẫn phải theo con đường thực tế, chân đạp mặt đất, dựa vào lợi dụng mánh khóe làm game, có thể nổi nhất thời, không thể nổi một đời.”


“Lấy trò chơi này của cậu để nói, tôi vẫn giữ quan điểm cũ, kỳ thật cậu không thể mang cho người chơi bất kì cảm xúc cảm động hay vui vẻ gì, trái lại dựa vào kích phát tâm tình tiêu cực của bọn họ mới khiến cho họ chơi tiếp được, đây là điều tôi không thể đồng ý.”


“Hy vọng cậu có thể mau chóng từ lối rẽ uốn nắn về đường ngay, tuyệt đối đừng nên vì giành giải lần này mà càng ngày càng đi chệch, vậy sẽ chỉ hại cậu, hiểu chưa?”


Sử Hoa Triết vừa dứt câu, bầu không khí ở hiện trường liền không đúng lắm rồi.


Mặc dù lời lẽ đều tỏ ra là lời khuyên khách quan, nhưng hàm ý ẩn đằng sau rất rõ ràng đấy, có khác gì đang nói Trần Mạch cậu làm trò chơi này có thể nổi là dựa vào lợi dụng mánh khóe, chơi trò vặt, dựa vào may mắn, làm tiếp một game khác tương tự hẳn phải chết không nghi ngờ.


Hiển nhiên, Sử Hoa Triết vẫn không nuốt trôi cục tức, ông lại không thể dỗi lại Khưu Hằng Dương, lại không thể cứ thế thừa nhận bản thân sai rồi, cho nên mới muốn gõ Trần Mạch.


Dỗi lại Khưu Hằng Dương là có nguy hiểm đấy, lỡ may Khưu Hằng Dương nóng lên là hai người mắng chiến, Sử Hoa Triết chưa chắc có thể chiếm được ưu thế gì. Nhưng mà, gõ Trần Mạch lại không có nguy hiểm, một nhà thiết kế mới nhập môn, loại thời điểm này cùng lắm cũng là khúm núm gật đầu: “Cám ơn thầy chỉ điểm”, cho dù có ý kiến cũng chỉ đành phải nhịn lại.


Khưu Hằng Dương sao không biết tâm tư nhỏ này của Sử Hoa Triết, chỉ là Sử Hoa Triết dù sao cũng không phải nhắm vào mình, thời điểm này anh ta cũng không tiện ra mặt, chỉ bèn đứng nhìn Trần Mạch ngậm bồ hòn rồi.





Bình luận


Cổng truyện dịch: Akiko

©2023 bởi Cổng truyện dịch: Akiko. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page